Liệt sĩ Hồ Ngọc Ba – Người con đất Phụng Hiệp kiên trung trên chiến trường Tây Nguyên
Tác giả : Đồng Thị Như Quỳnh Lớp : K15A.GDMN Trường Đại học Hải Dương
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước vĩ đại của dân tộc, có hàng vạn người con miền Nam đã ra đi theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, hiến dâng trọn vẹn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp thống nhất nước nhà. Trong số những anh hùng, liệt sĩ vô danh và hữu danh ấy, người chiến sĩ Hồ Ngọc Ba đến từ vùng sông nước Nam Bộ đã viết nên một khúc tráng ca bất tử giữa đại ngàn Tây Nguyên.
Liệt sĩ Hồ Ngọc Ba sinh năm 1936 tại xã Phùng Hiệp, huyện Phụng Hiệp, tỉnh Cần Thơ (ngày nay thuộc tỉnh Hậu Giang). Sinh ra và lớn lên trên mảnh đất giàu truyền thống cách mạng, nơi dòng sông Quản Lộ – Phụng Hiệp ghi dấu biết bao chiến công của cha anh, chàng trai trẻ Hồ Ngọc Ba đã sớm hun đúc trong mình lòng yêu nước nồng nàn và tinh thần căm thù giặc sâu sắc. Khi cuộc chiến tranh bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, sẵn sàng dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn để giành lại độc lập, tự do cho quê hương.
Sau quá trình huấn luyện, người chiến sĩ Hồ Ngọc Ba được biên chế vào đơn vị C7, D8, E66 (Đại đội 7, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 66) – một trong những trung đoàn chủ lực, cơ động chiến lược nổi tiếng với biệt danh "Trung đoàn Pleime" anh hùng. Từ miền Tây sông nước, ông cùng đồng đội hành quân vượt qua dãy Trường Sơn, tiến vào mặt trận Tây Nguyên – nơi địa bàn chiến lược vô cùng gian khổ và ác liệt.
Vào cuối năm 1967, đế quốc Mỹ và chính quyền tay sai liên tiếp mở các cuộc càn quét lớn nhằm tiêu diệt lực lượng chủ lực của ta tại ngã ba biên giới. Trung đoàn 66 được lệnh tham gia Chiến dịch Đắk Tô – Tân Cảnh (Kon Tum) nhằm bẻ gãy gọng kìm của địch. Đây là một trong những chiến dịch oanh liệt nhất của quân và dân ta tại Tây Nguyên, nơi diễn ra những trận đánh giáp lá cà, giành giật từng tấc đất, từng điểm cao giữa ta và các sư đoàn sừng sỏ nhất của quân đội Mỹ như Sư đoàn Kỵ binh không vận số 1 và Sư đoàn Bộ binh số 4.
Trong trận chiến sinh tử tại khu vực Ngọc Rinh Rua (Đắk Tô, Kon Tum), đơn vị của Hồ Ngọc Ba đối mặt với hỏa lực vượt trội bằng máy bay và pháo binh hạng nặng của kẻ thù. Bất chấp mưa bom bão đạn dữ dội, người chiến sĩ đất Phụng Hiệp cùng các đồng đội vẫn kiên cường bám trụ trận địa, tổ chức các đợt phản công bẻ gãy nhiều mũi tiến kích của địch. Với tinh thần "Một tấc không đi, một ly không rời", ông đã chiến đấu anh dũng cho đến hơi thở cuối cùng.
Ngày 18 tháng 11 năm 1967, trong một pha giao tranh ác liệt tại cứ điểm Đắk Tô, đồng chí Hồ Ngọc Ba đã anh dũng hy sinh. Ông ngã xuống ở tuổi 31, độ tuổi chín muồi của cuộc đời, khi lý tưởng và khát vọng hòa bình đang rực cháy mạnh mẽ nhất.
Sự hy sinh của liệt sĩ Hồ Ngọc Ba cùng hàng ngàn đồng đội tại mặt trận Đắk Tô năm 1967 đã góp phần làm nên chiến thắng vang dội, đập tan âm mưu "tìm và diệt" của Mỹ, tạo tiền đề quan trọng cho cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968. Ông đã nằm lại với đất mẹ Tây Nguyên, nhưng tên tuổi, quê hương Phụng Hiệp và ý chí kiên cường của ông sẽ mãi được ghi danh vào bảng vàng lịch sử, là tấm gương sáng ngời cho thế hệ trẻ hôm nay về lòng quả cảm và lòng trung thành vô hạn với Tổ quốc.



