Liệt sĩ Hoàng Văn An – Người liên lạc nhỏ bé giữa chiến trường ác liệt
Liệt sĩ Hoàng Văn An – Người liên lạc nhỏ bé giữa chiến trường ác liệt
Liệt sĩ Hoàng Văn An – Người liên lạc nhỏ bé giữa chiến trường ác liệt“Tôi là Hoàng Văn An, một cậu bé 15 tuổi ngày ấy. Quê tôi ở Kim Động – vùng quê yên bình mà tôi chưa kịp lớn để hiểu hết vẻ đẹp trước khi chiến tranh cuốn đi tất cả.”
Tôi tham gia làm liên lạc cho du kích xã từ khi mới 13 tuổi. Lúc đó, tôi không biết sợ là gì. Chỉ biết rằng mang tin, chuyển thư giúp chú đội trưởng khiến tôi thấy mình như người hùng nhỏ. Đêm đêm, tôi chạy băng qua những con đường lầy lội, tay ôm chặt túi tài liệu, tim đập mạnh như muốn nổ tung. Nhưng mỗi khi đến nơi an toàn, đưa được tài liệu vào tay các chú, tôi thấy hạnh phúc biết bao.
Có lần, đang chạy qua cánh đồng thì tôi gặp bọn lính gác. Chúng soi đèn pin quét qua. Tôi nằm sát xuống mặt ruộng, ngụp vào bùn. Mùi đất ngai ngái, mùi rơm khô, mùi sợ hãi trộn lẫn. Khi chúng đi qua, tôi bật dậy chạy tiếp. Cả đời tôi không quên cảm giác ấy.
Năm 1967, trong một lần đưa thư, tôi bị trúng đạn pháo. Tôi nhớ lúc đó bầu trời như lật nghiêng, tiếng nổ chát chúa làm tôi không nghe thấy gì nữa. Tôi ngã xuống bên bờ ruộng, túi thư được che dưới thân mình. Khi đồng đội tìm thấy, tôi đã không còn thở, nhưng tài liệu thì nguyên vẹn.
Nếu có thể nói điều gì lúc này, tôi muốn nói rằng: tôi không làm điều gì lớn lao. Tôi chỉ làm điều một đứa trẻ tin là đúng. Tôi yêu quê hương, yêu những con đường đất mà tôi đã chạy qua biết bao lần. Nếu một lần nữa được lựa chọn, tôi vẫn muốn là người liên lạc nhỏ bé của làng Kim Động.



