Liệt sĩ Hoàng Văn Chín ngã xuống tại Mặt trận phía Nam vì độc lập của Tổ quốc khi tuổi đời mới mười chín, đôi mươi đầy nhiệt huyết
Liệt sĩ Hoàng Văn Chín ngã xuống tại Mặt trận phía Nam vì độc lập của Tổ quốc khi tuổi đời mới mười chín, đôi mươi đầy nhiệt huyết. Câu chuyện dưới đây tái hiện lại hành trình kiên cường của người con ưu tú quê hương Bắc Giang.
Tiếng gọi từ đồi cọ Ngọc VânMùa thu năm 1965, vùng đất Ngọc Vân, Tân Yên, Bắc Giang xôn xao bởi những đợt tuyển quân chi viện cho miền Nam. Chàng thanh niên Hoàng Văn Chín, sinh năm 1939, khi ấy bước sang tuổi 26 – độ tuổi chín chắn, mang trong mình hoài bão lớn của thế hệ thanh niên thời đại Hồ Chí Minh.Ngày 15/9/1965, anh chính thức khoác lên mình bộ quân phục màu xanh lá mạ. Buổi sáng hôm ấy, dòng sông Thương như reo vui tiễn bước người con quê hương lên đường. Hành trang của anh chẳng có gì nhiều ngoài một chiếc ba lô sờn cũ, một cuốn sổ tay nhỏ và một trái tim rực cháy quyết tâm giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.Bản lĩnh người Trung sĩ nơi Mặt trận phía NamSau những tháng ngày huấn luyện nghiêm ngặt tại miền Bắc, Hoàng Văn Chín cùng đồng đội vượt dãy Trường Sơn hiểm trở để vào Mặt trận phía Nam. Bằng sự mưu trí, dũng cảm và trách nhiệm, anh nhanh chóng được tín nhiệm giữ quân hàm Trung sĩ, trở thành chỗ dựa tinh thần kiên cường cho các chiến sĩ trong tiểu đội.Nơi chiến trường miền Nam những năm 1967 - 1968 là giai đoạn khốc liệt nhất. Những trận mưa bom bão đạn, những cơn sốt rét rừng ngặt nghèo không làm lung lay ý chí của người trung sĩ đất Bắc Giang. Trên đôi vai anh là trọng trách chỉ huy, là lời hứa với quê nhà, và là tình đồng chí đồng đội vào sinh ra tử.Khúc tráng ca bất tửĐầu năm 1968, cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân bùng nổ khắp các đô thị miền Nam. Đơn vị của Trung sĩ Hoàng Văn Chín nhận lệnh đánh chiếm và chốt giữ một cao điểm chiến lược quan trọng để bảo vệ đội hình phía sau.Ngày 24/02/1968, quân địch điên cuồng mở trận phản công lớn. Chúng huy động tối đa pháo binh và máy bay dội bom xuống trận địa của ta hòng chiếm lại vị trí. Tiếng súng ác liệt nổ vang góc trời. Giữa khói đạn mù mịt, Trung sĩ Hoàng Văn Chín vẫn kiên cường đứng vững ở công sự, liên tục bắn trả và chỉ huy đồng đội bẻ gãy nhiều đợt tiến công của địch.Một quả pháo lớn rơi trúng ngay sát công sự. Sức ép khủng khiếp hất tung mọi thứ. Khi đồng đội lao đến, người trung sĩ kiên cường ấy đã trút hơi thở cuối cùng. Anh ngã xuống tay vẫn ghì chặt báng súng hướng về phía trước, máu của anh hòa vào lòng đất mẹ miền Nam khi mới 29 tuổi đời.Sự hy sinh của Liệt sĩ Hoàng Văn Chín là minh chứng cho tinh thần "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Anh ra đi, nhưng tên tuổi và chiến công của người trung sĩ quê hương Ngọc Vân, Bắc Giang sẽ mãi mãi được khắc ghi trong trang sử vàng của dân tộc và trong lòng thế hệ mai sau.



