LIỆT SĨ HOÀNG VĂN ĐỊCH- CÓ MỘT CÁI TÊN MANG CẢ MỘT ĐỜI NHỚ
Liệt sĩ Hoàng Văn Địch, sinh năm 1934, quê xã Năng Khả, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang, là một trong những người con đã gửi lại tuổi xuân của mình cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Năm 1968, ông lên đường vào chiến trường miền Nam. Khi ấy, cô con gái Hoàng Thị Nhớ mới chỉ hai tuổi. Cái tên “Nhớ” được ông đặt cho con bằng tình yêu thương của một người cha. Nhưng không ai ngờ rằng, cái tên ấy sau này lại trở thành nỗi nhớ kéo dài suốt cuộc đời của người con gái.
Ngày ông lên đường, các con còn quá nhỏ để hiểu chiến tranh. Người vợ ở quê nhà vẫn mong một ngày chồng trở về.
Nhưng ngày trở về ấy không bao giờ đến.
Ngày 8/2/1969, tại khu vực Nhuận Đức, Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh, người lính Hoàng Văn Địch đã hy sinh.
Ông nằm lại nơi chiến trường. Người vợ và những người con ở quê nhà bắt đầu một cuộc chờ đợi không có ngày đoàn tụ.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, nhưng gia đình vẫn không ngừng tìm kiếm ông. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, họ lần theo từng thông tin, từng dấu vết về người cha.
Rồi một ngày, những tài liệu về liệt sĩ Hoàng Văn Địch được tìm thấy trong kho lưu trữ tại Đại học Công nghệ Texas, Hoa Kỳ. Trong đó có giấy tờ quân nhân, quyết định công tác và những tài liệu ghi lại hành trình chiến đấu của ông. Đặc biệt, trên một số giấy tờ còn lưu lại dấu vết máu của người lính.
Sau gần 60 năm, những kỷ vật ấy trở về với gia đình.
Có thể người cha chưa thể trở về bằng hài cốt, nhưng ông đã trở về bằng những trang giấy, bằng ký ức và bằng tình yêu của những người con.
Tôi xúc động nhất khi nghĩ về chị Hoàng Thị Nhớ.
Cô bé hai tuổi năm nào đã dành cả cuộc đời để nhớ về người cha mà mình chưa kịp có nhiều ký ức.
Cái tên “Nhớ” ngày ấy là niềm vui của một người cha.
Hôm nay, cái tên ấy trở thành lời nhắc nhở về một tình phụ tử không bao giờ mất đi.
Liệt sĩ Hoàng Văn Địch đã hy sinh khi đất nước còn chiến tranh. Ông không kịp nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, không kịp chứng kiến các con trưởng thành. Nhưng sự hy sinh của ông đã góp phần làm nên hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay.
Xin được cúi đầu tri ân liệt sĩ Hoàng Văn Địch – người con của quê hương Năng Khả, người lính của Tổ quốc, người cha trong nỗi nhớ suốt một đời của những người con.
Câu chuyện của ông nhắc chúng ta:
Hòa bình không tự nhiên mà có.
Hãy nhớ về những người đã hy sinh để biết trân trọng hơn cuộc sống hôm nay và sống xứng đáng với thế hệ cha anh



