LIỆT SĨ HOÀNG VĂN ĐỊCH – “GỬI LẠI TÊN NHỚ, GỬI LẠI CẢ THANH XUÂN”
CHI ĐOÀN 12C2
Trong mỗi giai đoạn lịch sử của dân tộc Việt Nam, luôn có những con người sẵn sàng gác lại hạnh phúc riêng để cống hiến trọn vẹn cho đất nước. Họ ra đi với một niềm tin giản dị rằng khi Tổ quốc được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình thì sự hy sinh của mình sẽ trở nên ý nghĩa. Liệt sĩ Hoàng Văn Địch, quê xã Năng Khả, huyện Na Hang, tỉnh Tuyên Quang (nay thuộc tỉnh Tuyên Quang sau sắp xếp đơn vị hành chính), là một người như thế. Cuộc đời cách mạng của ông đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, về tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ và để lại niềm xúc động sâu sắc đối với các thế hệ hôm nay.
Sinh năm 1934, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, ông Hoàng Văn Địch đã lựa chọn con đường đứng vào hàng ngũ những người lính bảo vệ Tổ quốc. Năm 1968, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt nhất, ông tái nhập ngũ và lên đường vào chiến trường miền Nam. Đó là một quyết định đầy dũng cảm, bởi phía trước là bom đạn, là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng cũng như hàng vạn thanh niên Việt Nam lúc bấy giờ, ông hiểu rằng đất nước cần những người con sẵn sàng hy sinh để đổi lấy ngày thống nhất.
Điều khiến câu chuyện về liệt sĩ Hoàng Văn Địch trở nên đặc biệt xúc động chính là những gì ông để lại phía sau. Ngày lên đường, người con gái thứ ba là Hoàng Thị Nhớ mới tròn hai tuổi, còn người con gái út vẫn đang nằm trong bụng mẹ. Trước giờ chia tay, ông đã đặt tên con là "Nhớ". Một cái tên ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, lưu luyến của người cha dành cho gia đình. Có lẽ ông mong người ở lại luôn nhớ đến mình, cũng có lẽ chính ông muốn mang theo nỗi nhớ quê hương, vợ con trong suốt chặng đường chiến đấu. Không ai ngờ rằng cái tên ấy lại trở thành biểu tượng cho gần sáu mươi năm gia đình mòn mỏi nhớ thương và kiếm tìm người thân đã ngã xuống.
Ông đã hy sinh nơi chiến trường miền Nam, hiến dâng tuổi thanh xuân và cả cuộc đời mình cho độc lập của dân tộc. Từ đó, người vợ trẻ lặng lẽ chờ chồng trong vô vọng. Những đứa con lớn lên thiếu vắng tình yêu thương của cha. Mái nhà nhỏ ở quê hương Năng Khả luôn đau đáu một nỗi niềm chưa bao giờ nguôi ngoai. Không cam lòng để người thân mãi nằm lại nơi đất lạ, gia đình đã kiên trì tìm kiếm suốt nhiều thập kỷ. Họ gặp gỡ đồng đội cũ của ông, lần theo từng ký ức đã phai mờ theo năm tháng, đi qua nhiều nghĩa trang liệt sĩ, chắt chiu từng thông tin nhỏ nhất với hy vọng một ngày sẽ biết được nơi ông yên nghỉ.
Trong chương trình cầu truyền hình trực tiếp Sao sáng dẫn đường tối 26/7, giây phút bà Nhớ - con gái liệt sĩ Hoàng Văn Địch - cùng người thân bước lên sân khấu nhận lại bộ hồ sơ phục dựng của cha mình đã khiến nhiều người không khỏi nghẹn ngào xúc động. Hơn nửa cuộc đời khắc khoải đi tìm cha, nỗi nhớ ấy chưa bao giờ nguôi ngoai trong lòng của thân nhân liệt sĩ Hoàng Văn Địch.
Câu chuyện về liệt sĩ Hoàng Văn Địch khiến mỗi chúng ta càng thấm thía giá trị của hòa bình. Đằng sau những con đường rộng mở, những ngôi trường rộn rã tiếng cười, những gia đình sum họp hôm nay là biết bao người đã nằm lại nơi chiến trường. Có những người mẹ mãi mãi không đợi được con, có những người vợ cả đời chờ chồng, có những đứa trẻ lớn lên chỉ biết cha qua tấm ảnh và những lời kể. Sự hy sinh ấy không thể đong đếm bằng thời gian hay vật chất, mà được khắc ghi bằng lòng biết ơn của cả dân tộc.
Là thế hệ trẻ sinh ra trong hòa bình, chúng em luôn khắc sâu công lao của các anh vị anh hùng dân tộc. Bên cạnh đó, chúng em càng nhận thức rõ trách nhiệm của mình đối với đất nước. Lòng biết ơn của chúng em không chỉ dừng lại ở những nén hương tri ân hay những lời tưởng nhớ mà hơn thế là được thể hiện bằng những việc làm cụ thể: chăm chỉ học tập, rèn luyện đạo đức, sống có trách nhiệm, góp phần xây dựng quê hương giàu đẹp, bảo vệ chủ quyền và giữ gìn thành quả cách mạng mà cha ông đã đánh đổi bằng máu xương.
Xin được nghiêng mình trước anh linh liệt sĩ Hoàng Văn Địch cùng tất cả những anh hùng liệt sĩ đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc. Sự hy sinh của các cha ông đã viết nên những trang sử vẻ vang của dân tộc Việt Nam, để hôm nay đất nước được nở hoa độc lập, kết trái hòa bình. Thế hệ trẻ hôm nay nguyện tiếp bước cha anh, gìn giữ và phát huy những giá trị cao đẹp ấy, để sự hy sinh của các anh hùng được đền đáp bằng một tương lai rạng rỡ của dân tộc.



