Liệt sĩ Hoàng Văn Lưu – Người anh mãi tuổi hai mươi trong nỗi nhớ em trai Hoàng Văn Pi
Người anh mãi ở tuổi hai mươi
Liệt sĩ Hoàng Văn Lưu, sinh năm 1948, quê xã Kiên Quyết, Chiêm Hóa, Tuyên Quang. Ông là Binh nhất, chiến sĩ, thuộc Đại đội 5, Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 148.
Ngày 4 tháng 1 năm 1969, ông hy sinh tại mặt trận phía Tây.
Khi ấy, Hoàng Văn Lưu mới khoảng hai mươi tuổi.
Tuổi hai mươi của ông không gắn với những dự định của một cuộc sống bình thường mà gắn với quân ngũ, với nhiệm vụ và một chiến trường xa quê.
Hồ sơ ghi nơi an táng ban đầu tại nghĩa trang mặt trận phía Tây. Nhưng đến nay, phần mộ của liệt sĩ vẫn chưa được xác định.
Người đại diện thân nhân hiện nay là ông Hoàng Văn Pi – em, đang sinh sống tại thôn Nà Lụng, xã Yên Lập.
Có lẽ với một người em, hình ảnh về anh trai luôn gắn với những ký ức thời thơ ấu và tuổi trẻ. Người anh có thể là người từng đi trước trên con đường làng, từng giúp đỡ em trong công việc gia đình, từng cùng chia sẻ những ngày tháng ở quê nhà.
Rồi một ngày, người anh khoác áo lính và đi xa.
Cuộc chia tay ấy sau đó trở thành mãi mãi.
Người em tiếp tục trưởng thành, già đi. Nhưng người anh trong ký ức vẫn chỉ là một chàng trai ngoài hai mươi.
Đó là điều khiến những câu chuyện thân nhân liệt sĩ luôn mang một nỗi buồn rất riêng. Người sống tiếp tục thay đổi theo thời gian, còn người đã mất được giữ nguyên trong một khoảnh khắc của quá khứ.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua từ ngày 4 tháng 1 năm 1969. Những chiến trường cũ có thể đã xanh lại, đường sá thay đổi và nhiều địa danh không còn giống trước.
Nhưng gia đình vẫn chưa thôi mong mỏi có một ngày biết được nơi người lính ấy đang nằm.
Trong khi chờ đợi, ký ức của người em chính là một nơi để người anh trở về.
Hoàng Văn Lưu đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Người em Hoàng Văn Pi đi tiếp phần đời dài hơn của cả hai, mang theo một cái tên không bao giờ cũ. Và cho dù phần mộ chưa tìm thấy, người anh vẫn luôn có một chỗ trong mái nhà và ký ức của gia đình.



