Thân nhân liệt sĩ, người có công

LIỆT SĨ HOÀNG VĂN MÉN CÙNG TIỂU ĐOÀN 2 KHÁNG CHIẾN ANH DŨNG

LIỆT SĨ HOÀNG VĂN MÉN CÙNG TIỂU ĐOÀN 2 KHÁNG CHIẾN ANH DŨNG

Bắc Ninh28/04/2026HOÀNG VĂN TUẤN2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa đông năm ấy, gió rừng thổi hun hút qua những tán cây già nơi chiến khu. Sương mù dày đặc phủ kín lối đi, khiến cả cánh rừng như chìm trong một màu trắng đục. Trong không gian ấy, Tiểu đoàn 2 lặng lẽ hành quân. Những bước chân dẫm lên lá khô khe khẽ, ai nấy đều giữ im lặng tuyệt đối. Giữa hàng quân ấy có một người lính trẻ – Hoàng Văn Mén. Mén không phải là người nói nhiều. Anh có dáng người tầm thước, nước da sạm nắng và đôi mắt luôn ánh lên vẻ kiên nghị. Đồng đội vẫn thường bảo rằng, nhìn vào ánh mắt ấy, người ta có thể thấy được cả một bầu trời quyết tâm. Anh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi, rời quê hương với lời hứa giản dị với mẹ: “Con đi rồi sẽ về, nhưng nếu không về được thì mẹ hãy tự hào.” Những ngày đầu ở Tiểu đoàn 2, Mén còn lạ lẫm với mọi thứ: từ kỷ luật nghiêm ngặt đến những buổi hành quân xuyên rừng, lội suối. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, anh đã nhanh chóng hòa nhập. Anh chịu khó học hỏi, luôn xung phong trong những nhiệm vụ khó khăn. Dần dần, cái tên Hoàng Văn Mén trở nên quen thuộc, được nhắc đến với sự tin tưởng của chỉ huy và sự quý mến của đồng đội. Một buổi chiều, sau trận mưa rừng xối xả, đơn vị nhận lệnh chuẩn bị cho một trận đánh lớn. Địch đang tăng cường càn quét vào khu vực căn cứ, hòng tiêu diệt lực lượng của ta. Tiểu đoàn 2 được giao nhiệm vụ chặn đánh, giữ vững vị trí, không cho địch tiến sâu. Trong lán họp đơn sơ, ánh đèn dầu leo lét, chỉ huy phổ biến kế hoạch tác chiến. Mén ngồi lắng nghe, ánh mắt tập trung cao độ. Anh được phân công vào tổ trinh sát đi trước, nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: tiếp cận vị trí địch, nắm tình hình và dẫn đường cho đơn vị. Đêm xuống, trời tối đen như mực. Mén cùng hai đồng đội lặng lẽ rời căn cứ. Rừng đêm tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim mình đập. Họ men theo con suối nhỏ, tránh để lại dấu vết. Thỉnh thoảng, ánh pháo sáng của địch rọi lên bầu trời, soi rõ từng tán lá. Đến gần khu vực địch đóng quân, cả tổ dừng lại. Mén ra hiệu cho đồng đội nằm xuống. Trước mắt họ là một toán lính địch đang tuần tra. Khoảng cách rất gần. Chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả tổ có thể bị phát hiện. Mén bình tĩnh quan sát, rồi ra hiệu vòng sang hướng khác. Anh là người đi đầu, từng bước di chuyển nhẹ nhàng như một con thú rừng. Sau gần hai giờ luồn rừng, họ đã nắm được sơ đồ bố trí của địch. Mén ghi nhớ từng vị trí, từng lối đi, từng ụ súng. Trở về căn cứ an toàn, Mén báo cáo chi tiết. Nhờ thông tin ấy, chỉ huy nhanh chóng điều chỉnh phương án tác chiến. Trận đánh được ấn định vào rạng sáng hôm sau. Trời chưa sáng hẳn, sương mù vẫn còn dày đặc. Tiểu đoàn 2 triển khai đội hình. Mén đứng trong hàng quân, tay siết chặt khẩu súng. Anh cảm nhận rõ nhịp tim mình, nhưng không phải là sợ hãi – đó là sự hồi hộp trước giờ xung trận. Tiếng súng nổ vang, phá tan sự tĩnh lặng của núi rừng. Trận chiến bắt đầu. Địch phản ứng dữ dội, dùng hỏa lực mạnh để chống trả. Đạn bay rít qua tai, đất đá tung lên mù mịt. Mén cùng đồng đội bám sát trận địa, từng bước tiến lên. Anh vừa chiến đấu, vừa quan sát, tìm cách áp sát vị trí trọng yếu của địch. Ở một hướng, một khẩu súng máy của địch đang khống chế toàn bộ đường tiến của ta. Nhiều chiến sĩ bị chặn lại, không thể tiến lên. Tình hình trở nên căng thẳng. Mén nhìn thấy điều đó. Anh quay sang người chỉ huy, dứt khoát:
– Báo cáo, cho tôi tiếp cận tiêu diệt ổ súng! Không chờ đợi lâu, anh nhận được cái gật đầu. Mén lập tức bò thấp người, lợi dụng từng mô đất, từng gốc cây để tiến lên. Đạn địch bắn xối xả, nhưng anh vẫn kiên trì từng chút một. Khoảng cách chỉ còn vài chục mét. Một viên đạn sượt qua vai, máu thấm ra áo. Mén khựng lại một giây, rồi tiếp tục. Trong đầu anh lúc ấy chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải phá được ổ súng đó. Anh rút quả lựu đạn, kéo chốt. Khi còn cách mục tiêu chưa đầy mười mét, Mén bật dậy, lao nhanh về phía trước. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Khẩu súng máy im bặt. Cả đơn vị như được giải tỏa. Các mũi tiến công đồng loạt xung phong. Tiếng hô “xung phong!” vang dội cả cánh rừng. Nhưng khi đồng đội chạy đến, họ thấy Mén nằm đó. Anh bị thương rất nặng. Người chỉ huy quỳ xuống bên anh:
– Mén! Cố lên đồng chí! Mén mở mắt, ánh nhìn vẫn sáng. Anh mỉm cười yếu ớt:
– Ổ súng… đã bị tiêu diệt chưa? – Rồi! Nhờ cậu, chúng ta đang tiến lên! Nghe vậy, Mén khẽ gật đầu. Hơi thở anh yếu dần. Trước khi nhắm mắt, anh chỉ kịp nói một câu:
– Giữ… vững… trận địa… Rồi anh lặng đi. Trận đánh kết thúc với thắng lợi thuộc về Tiểu đoàn 2. Địch bị đẩy lùi, căn cứ được bảo vệ. Nhưng niềm vui chiến thắng xen lẫn nỗi đau mất mát. Hoàng Văn Mén đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Chiều hôm đó, đồng đội chôn cất anh bên một gốc cây lớn, nơi có thể nhìn ra cả cánh rừng. Một tấm bia gỗ được dựng lên, khắc vội dòng chữ: “Liệt sĩ Hoàng Văn Mén – người chiến sĩ quả cảm của Tiểu đoàn 2.” Người chỉ huy đứng lặng trước mộ anh, giọng trầm xuống:
– Đồng chí đã hoàn thành nhiệm vụ. Sự hy sinh của đồng chí sẽ không bao giờ bị lãng quên. Những ngày sau đó, câu chuyện về Mén lan khắp đơn vị. Anh trở thành tấm gương cho các chiến sĩ noi theo. Mỗi khi bước vào trận đánh, họ lại nhớ đến người đồng đội đã dũng cảm lao lên trước làn đạn, sẵn sàng hy sinh vì đồng đội, vì Tổ quốc. Nhiều năm trôi qua, chiến tranh lùi xa. Nhưng trong ký ức của những người lính Tiểu đoàn 2 năm ấy, hình ảnh Hoàng Văn Mén vẫn sống mãi. Đó là chàng trai với ánh mắt kiên định, là người chiến sĩ không ngại hiểm nguy, là biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần chiến đấu quật cường. Một người đồng đội cũ, trong một lần trở lại chiến trường xưa, đã đứng rất lâu trước nơi Mén từng ngã xuống. Cánh rừng giờ đây xanh tốt, chim hót líu lo, như chưa từng có chiến tranh. Nhưng dưới lớp đất kia là biết bao máu xương của những người như Mén. Ông khẽ nói, như nói với chính mình:
– Mén ơi, đất nước hòa bình rồi. Sự hy sinh của cậu… không uổng phí. Gió rừng lại thổi qua, xào xạc như lời đáp. Và câu chuyện về liệt sĩ Hoàng Văn Mén – người chiến sĩ của Tiểu đoàn 2 – vẫn tiếp tục được kể lại, như một ngọn lửa truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự dũng cảm, và của niềm tin vào một ngày mai hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn