Liệt sĩ Hoàng Văn Ngư Người trung đội trưởng của làng đồi
Hồ sơ số 6509 Hoàng Văn Ngư C 8043 BG/LS 9426 1945 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1968 Trung đội trưởng Thuộc KN 20-6-1970 Chống Mỹ Vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ tổ quốc Mặt trận phía nam 479B/HBa , 01-1-74 Cục cán bộ - Tỏng cục chính trị LH 652b Quân nhân Khu vực riêng của đơn vị 12-74 , 8-74 , 4-87 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang
Năm 1945, khi đất nước vừa bước sang một thời kỳ mới của lịch sử, tại vùng đồi của Thanh Hải có một cậu bé chào đời. Cậu được đặt tên là Hoàng Văn Ngư.
Quê hương của Ngư nằm giữa những dãy đồi xanh thuộc huyện Lục Ngạn. Khi ấy, cuộc sống của người dân còn nhiều khó khăn. Họ sống chủ yếu nhờ nương rẫy, trồng lúa, trồng ngô và chăm sóc những vườn cây trên sườn đồi.
Tuổi thơ của Ngư trôi qua trong những ngày lao động cùng gia đình: lên đồi phát cỏ, xuống ruộng cấy lúa, rồi chăn trâu trên những bãi cỏ ven suối. Nhưng dù cuộc sống giản dị, những câu chuyện về chiến tranh và đất nước luôn vang lên trong làng.
Khi Ngư lớn lên, cuộc Chiến tranh Việt Nam ngày càng ác liệt. Nhiều thanh niên trong làng lên đường nhập ngũ. Những lá thư từ chiến trường gửi về khiến thế hệ trẻ càng hiểu rõ trách nhiệm của mình với Tổ quốc.
Con đường người lính
Năm 1968, Hoàng Văn Ngư lên đường nhập ngũ.
Ngày tiễn anh đi, người dân trong làng tập trung ở đầu con đường đất dẫn ra cánh đồng. Cha anh đặt tay lên vai con trai và nói:
— Đi đánh giặc thì phải giữ vững tinh thần. Dù ở đâu cũng nhớ mình là người Thanh Hải.
Những lời giản dị ấy theo anh suốt những năm tháng sau này.
Sau thời gian huấn luyện, Ngư được biên chế vào một đơn vị chiến đấu ở chiến trường phía Nam. Nhờ bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm, anh nhanh chóng được tin tưởng giao nhiệm vụ trung đội trưởng.
Đối với những chiến sĩ trẻ trong đơn vị, anh không chỉ là người chỉ huy mà còn như một người anh cả. Anh luôn đi đầu trong những nhiệm vụ khó khăn và sẵn sàng chia sẻ mọi gian khổ với đồng đội.
Những năm tháng chiến trường
Chiến trường phía Nam khi ấy vô cùng khốc liệt. Những khu rừng rậm, những con đường mòn và những căn cứ dã chiến trở thành nơi sinh hoạt của người lính.
Trong những đêm hành quân, Hoàng Văn Ngư thường nhắc nhở chiến sĩ của mình:
— Chúng ta phải giữ vững đội hình. Dù khó khăn đến đâu cũng không được bỏ vị trí.
Sự bình tĩnh và quyết đoán của anh khiến đồng đội luôn tin tưởng.
Những lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi, anh thường kể cho chiến sĩ trẻ nghe về quê hương:
— Ở Lục Ngạn, quê tôi có nhiều đồi lắm. Đến mùa vải chín, cả vùng đỏ rực như một biển lửa.
Những câu chuyện ấy khiến những người lính cảm thấy gần gũi hơn giữa chiến trường xa xôi.
Ngày anh nằm lại
Ngày 20 tháng 6 năm 1970, trong một trận chiến tại mặt trận phía Nam, đơn vị của Hoàng Văn Ngư nhận nhiệm vụ chiến đấu giữ vị trí quan trọng.
Trận đánh diễn ra dữ dội. Bom đạn nổ vang khắp khu rừng. Những người lính phải bám chặt từng vị trí để giữ vững trận địa.
Trong lúc chỉ huy trung đội chiến đấu, Hoàng Văn Ngư đã anh dũng hy sinh.
Khi ấy anh mới 25 tuổi.
Đồng đội đã an táng anh tại khu vực riêng của đơn vị ngay tại chiến trường.
Hành trình của ký ức
Sau khi chiến tranh kết thúc, hồ sơ của anh được hoàn thiện và xác nhận là quân nhân hy sinh vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc.
Các giấy tờ liên quan được quản lý tại Cục Cán bộ – Tổng cục Chính trị, sau đó chuyển về lưu giữ tại Sở Lao động – Thương binh và Xã hội tỉnh Bắc Giang.
Nhiều lần trong các năm sau đó, hồ sơ của anh được rà soát và bổ sung để ghi nhận đầy đủ công lao của người lính đã ngã xuống nơi chiến trường.
Người con của quê hương
Ngày nay, vùng đồi của Thanh Hải đã đổi thay. Những con đường mới mở ra, những vườn cây trĩu quả phủ xanh khắp triền đồi.
Nhưng trong ký ức của người dân nơi đây, những người con đã hy sinh vẫn luôn được nhắc đến với lòng biết ơn.
Hoàng Văn Ngư — người trung đội trưởng năm nào — đã rời quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ.
Anh nằm lại nơi chiến trường xa, nhưng tên anh vẫn sống mãi trong lịch sử của quê hương, như một biểu tượng của lòng dũng cảm và sự hy sinh vì Tổ quốc. 🇻🇳



