Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Liệt sĩ Hồng Văn Phúc

Liệt sĩ Hồng Văn Phúc

Vĩnh Long05/02/2026Đoàn xã Đôn Châu (Đoàn xã Đôn Châu)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đất phèn, gió mặn, nhà tranh vách lá, bữa no bữa đói. Trong cái nghèo dai dẳng ấy, ông Hồng Văn Phúc sinh ra năm 1966 một đứa trẻ gầy gò, ít nói, quen với việc theo cha ra đồng, theo mẹ ra sông từ rất sớm. Tuổi thơ của ông không có đồ chơi, chỉ có bùn đất, nắng gió và những câu chuyện chiến tranh còn ám ảnh trong từng bữa cơm đạm bạc. Lớn lên giữa những vết thương chưa kịp lành của quê hương, ông sớm hiểu thế nào là mất mát. Những người chú, người anh trong xóm ra đi rồi không trở về. Những bàn thờ lặng lẽ khói hương. Chiến tranh dù đã lùi xa, nhưng hậu quả của nó vẫn còn đó, hằn lên từng mái nhà, từng ánh mắt người mẹ tiễn con đi. Năm ấy, ông tròn hai mươi tuổi. Cái tuổi chưa kịp mơ mộng điều gì cho riêng mình. ông khoác lên người bộ quân phục bạc màu, chính thức trở thành binh nhất . Không ồn ào, không lời hứa hẹn, ngày lên đường của ông chỉ có cái nắm tay thật chặt của cha và đôi mắt đỏ hoe của mẹ. ông không nói nhiều. ông chỉ cúi đầu, vai thẳng, bước đi như thể sợ nếu chần chừ thì mình sẽ yếu lòng. Trong đơn vị, ông là người lính trẻ nhưng rắn rỏi. ông chịu được gian khổ, quen với đói rét, quen cả những đêm phục kích dài đến tê người. Bom đạn không làm ông sợ bằng việc nhìn đồng đội bị thương. Có lần, giữa mưa rừng xối xả, ông cõng bạn băng qua đoạn suối ngập, vai trầy rớm máu nhưng miệng vẫn cắn chặt không một tiếng kêu. ông sống như thế lặng lẽ, bền bỉ, không cần ai ghi công. Tháng 12 năm 1986, trong một nhiệm vụ đầy hiểm nguy, ông đã anh dũng hy sinh. Không kịp gửi về nhà một lá thư cuối. Không kịp nói lời từ biệt. ông ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại sau lưng là quê nhà nghèo, là người mẹ chờ con từng chiều ngóng gió, là người cha lặng lẽ thắp hương mỗi sớm. Tên ông được khắc lên bia đá Liệt sĩ Hồng Văn Phúc (1966 – 12/1986) ngắn gọn thôi, nhưng phía sau là cả một đời chưa kịp sống trọn.

ông ra đi, nhưng ngọn lửa của ông không tắt. Nó cháy trong ký ức quê hương, trong lòng những người ở lại. Cháy trong từng thế hệ thanh niên Đôn Châu hôm nay, để nhắc rằng hòa bình không tự nhiên mà có, rằng có những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường, chỉ mong đất nước được yên bình. ông Hồng Văn Phúc người lính binh nhất năm nào không còn trở về con đường làng ấp Cây Da nữa. Nhưng mỗi bước chân thanh niên đi qua hôm nay, nếu biết cúi đầu tưởng nhớ, thì anh vẫn đang sống, rất thật, rất gần, trong lòng quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn