Liệt sĩ Hứa Văn Thắng (1)
Liệt sĩ Hứa Văn Thắng
Nằm sát những cánh đồng mặn, nơi gió chướng thổi rát mặt người. ông Hứa Văn Thắng sinh năm 1968, lớn lên trong cảnh nhà nghèo, áo quần vá chằng vá đụp, bữa cơm thường chỉ có rau với mắm. Tuổi thơ của ông không êm ả. Chiến tranh đã lùi xa khỏi tiếng súng lớn, nhưng cái nghèo, cái mất mát vẫn còn nguyên, như một vết sẹo không chịu lành trên quê hương. ông là con trai lớn trong nhà. Chưa kịp sống cho riêng mình đã phải biết gánh vác. Mười mấy tuổi đã theo cha ra đồng, theo mẹ ra chợ. Ít nói, cứng cỏi, chịu đựng giỏi người ta nhớ về ông như vậy. Cái dáng người gầy, nước da sạm nắng, ánh mắt lúc nào cũng nhìn xa, như đã quen với việc không trông chờ điều gì dễ dàng. Khi đất nước còn nhiều phần việc dang dở, ông tình nguyện lên đường. Năm ấy ông mới tròn hai mươi. Ngày khoác áo lính, ông không nói lời nào cho dài.
Trong quân ngũ, ông không phải người lính ồn ào. ông làm việc bằng trách nhiệm, sống bằng kỷ luật. Nhờ sự gan góc và tinh thần chịu trách nhiệm, ông được giao nhiệm vụ Tiểu đội phó khi tuổi đời còn rất trẻ. ông luôn đi trước anh em trong những nhiệm vụ khó, luôn là người ở lại sau cùng để kiểm tra đội hình. Không phải vì muốn được ghi nhận, mà vì ông hiểu: nếu mình lùi, anh em sẽ gặp nguy hiểm. Những tháng ngày trên tuyến đầu là chuỗi ngày thiếu thốn và căng thẳng. Rừng núi khắc nghiệt, mưa dầm, sốt rét, bữa ăn vội vã. ông nhiều lần bị thương nhẹ, có lúc kiệt sức, nhưng chưa từng xin rời vị trí. Với ông, đã đứng vào hàng ngũ thì không có chỗ cho do dự. ông chọn ở lại, dù biết phía trước có thể là cái chết. Ngày 25 tháng 2 năm 1988, trong một trận chiến ác liệt, Tiểu đội phó Hứa Văn Thắng đã anh dũng hy sinh. ông ngã xuống khi vẫn còn đang chỉ huy anh em giữ vững vị trí. Không kịp để lại lời trăn trối. Không kịp gửi về quê nhà một lá thư cuối. Máu ông thấm vào đất rừng, lặng lẽ, như chính con người ông suốt cả cuộc đời. ông Hứa Văn Thắng ra đi ở tuổi hai mươi, để lại sau lưng là những ước mơ chưa kịp gọi tên, là mái nhà nghèo chưa kịp sửa, là lời hứa “sẽ về” còn dang dở. ông không kịp sống trọn tuổi trẻ, nhưng đã sống trọn nghĩa vụ của một người lính, một người con của quê hương Đôn Châu.
Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Con đường làng ấp Cây Da đã đổi khác. Nhưng mỗi khi nhắc đến ông người ta vẫn thấy nhói lòng. Bởi có những người không cần sống lâu để trở nên bất tử. Chỉ cần họ đã dám đứng ở nơi nguy hiểm nhất, gánh lấy phần mất mát về mình, để người khác được sống trong yên bình


