Bài viết

Liệt sĩ Lê Hữu Thường – Tuổi xuân gửi lại chiến trường

Thanh Hóa17/08/2026Xã Hoằng Lộc (Xã Hoằng Lộc)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Liệt sĩ Lê Hữu Thường – Tuổi xuân gửi lại chiến trường, quê hương vẫn đợi ngày anh trở về

Có những người lính ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ và mãi mãi không trở về. Có những gia đình đã đi qua hơn nửa thế kỷ với một nỗi chờ đợi không gọi thành tên: chờ một ngày tìm được hài cốt người thân để đưa về với quê hương, về với gia đình. Trong những câu chuyện như thế, câu chuyện về liệt sĩ Lê Hữu Thường, người con của quê hương Hoằng Lộc, là một câu chuyện khiến mỗi chúng ta không khỏi xúc động.

Như biết bao người con của đất nước trong những năm tháng chiến tranh, Lê Hữu Thường đã rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ khi Tổ quốc cần. Phía sau người lính là mái nhà thân thuộc, là cha mẹ, là những người anh em và những người thân yêu. Phía trước là chiến trường với những trận đánh khốc liệt, những cung đường xa xôi và ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Có lẽ ngày lên đường, anh cũng từng mang trong lòng một lời hẹn ước giản dị: khi đất nước hòa bình, anh sẽ trở về. Trở về với cha mẹ, trở về với những người em, trở về với quê hương nơi anh đã lớn lên. Nhưng chiến tranh đã không cho anh thực hiện lời hẹn ấy.

Anh đã hy sinh nơi chiến trường Quảng Nam cũ, nay thuộc thành phố Đà Nẵng, để lại phía sau một gia đình với nỗi đau và sự chờ đợi kéo dài qua nhiều thế hệ. Tuổi xuân của anh đã gửi lại nơi chiến trường, còn quê hương thì vẫn giữ nguyên một khoảng trống mang tên người con chưa trở về.

Sau ngày đất nước thống nhất, khi tiếng súng đã im, những người lính còn sống lần lượt trở về quê hương. Nhưng với gia đình Lê Hữu Thường, ngày đoàn tụ vẫn không bao giờ đến. Người cha của anh hiểu rằng con mình đã hy sinh, nhưng trong sâu thẳm trái tim, ông vẫn mong một ngày có thể tìm thấy nơi con nằm lại. Và rồi, khi còn sống, ông đã hai lần vào Quảng Nam cũ, trở về chính nơi chiến trường năm xưa để tìm kiếm thông tin về người con trai.

Đó là một hành trình không hề dễ dàng. Chiến tranh đã đi qua, cảnh vật đã đổi thay, những dấu tích của chiến trường dần bị thời gian phủ lấp. Những địa danh năm xưa có thể đã khác, những cánh rừng, con đường, dòng suối cũng không còn nguyên như ngày người lính chiến đấu. Thế nhưng, đối với một người cha, chỉ cần còn một tia hy vọng thì vẫn phải đi. Ông đi để tìm dấu vết của người con đã ra đi, đi với mong muốn một ngày nào đó có thể đưa con trở về với quê hương.

Hai lần vào chiến trường là hai lần người cha mang theo một niềm hy vọng lớn lao. Có thể ông đã nhiều lần tự hỏi: con mình đã nằm ở đâu, nơi nào là nơi anh đã hy sinh, liệu có thể tìm được một dấu tích nào để nhận ra anh hay không? Những câu hỏi ấy có lẽ đã theo ông trong suốt những năm tháng cuối đời. Nhưng rồi tuổi tác và sức khỏe không cho phép người cha tiếp tục cuộc hành trình. Ông đã trở về với tổ tiên khi mong muốn tìm được hài cốt người con trai vẫn còn dang dở.

Người cha ra đi, nhưng hành trình tìm anh không khép lại.

Người em trai út của liệt sĩ Lê Hữu Thường đã tiếp tục công việc mà cha mình còn để lại. Mang theo ký ức về người anh và mong muốn của gia đình, người em cũng đã hai lần trở lại chiến trường Quảng Nam cũ để tìm kiếm. Mỗi chuyến đi là một lần trở về với quá khứ, trở về nơi người anh trai đã chiến đấu và hy sinh. Đó không chỉ là hành trình tìm kiếm một phần hài cốt, mà là hành trình đi tìm một người thân đã xa gia đình hơn nửa thế kỷ.

Có thể trên những chuyến đi ấy, người em đã đứng trước những địa danh từng là chiến trường, nhìn những cánh rừng, những con đường và cố hình dung lại nơi người anh mình từng sống, từng chiến đấu và nằm lại. Biết bao năm đã trôi qua, biết bao dấu tích đã phai mờ, nhưng trong lòng người em, hình ảnh về người anh vẫn còn nguyên vẹn. Niềm hy vọng có thể mong manh, nhưng chưa bao giờ tắt.

Bởi đi tìm hài cốt liệt sĩ không đơn giản là đi tìm một nơi chôn cất. Đó là đi tìm một người anh, một người con, một phần máu thịt của gia đình. Đó là mong muốn được một lần đưa người thân trở về quê nhà, được thắp một nén hương trước phần mộ của anh, được nói với anh rằng: “Anh đã về nhà rồi.”

Thời gian đã trôi qua hơn nửa thế kỷ kể từ ngày Lê Hữu Thường hy sinh. Người cha của anh đã không còn, những người cùng thời với anh cũng dần khuất bóng. Nhưng nỗi nhớ và mong mỏi của gia đình vẫn còn đó. Trong mỗi dịp tưởng niệm, trong những câu chuyện của người thân, trong những lần nhắc đến người anh đã hy sinh, cái tên Lê Hữu Thường vẫn được gọi lên với tất cả niềm thương nhớ và tự hào.

Có lẽ, với những gia đình có người thân là liệt sĩ chưa tìm thấy hài cốt, thời gian không thể làm nỗi nhớ vơi đi. Trái lại, càng nhiều năm trôi qua, mong muốn tìm được người thân càng trở nên day dứt. Bởi ai cũng mong người đã hy sinh được trở về đúng nghĩa, được nằm trong vòng tay quê hương, bên cạnh những người thân yêu.

Câu chuyện của liệt sĩ Lê Hữu Thường cũng là câu chuyện về tình phụ tử và tình anh em sâu nặng. Người cha, dù tuổi đã cao, vẫn hai lần tìm về chiến trường để tìm con. Khi người cha không còn nữa, người em út lại tiếp tục hai lần trở lại nơi ấy để tìm anh. Những bước chân ấy nối tiếp nhau qua năm tháng, như một lời khẳng định rằng gia đình chưa bao giờ quên người con, người anh đã nằm lại nơi chiến trường.

Đó cũng là một phần rất xúc động của “Câu chuyện thời hoa lửa” trên quê hương Hoằng Lộc. Bởi phía sau mỗi người lính hy sinh là một gia đình. Phía sau một cái tên trong danh sách liệt sĩ là một cuộc đời, một mái nhà, một người mẹ, một người cha, những người anh, người em đã chờ đợi. Chiến tranh có thể kết thúc khi tiếng súng ngừng vang, nhưng với nhiều gia đình, hậu quả và nỗi đau của chiến tranh vẫn tiếp tục kéo dài qua nhiều thập kỷ.

Ngày hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và theo đuổi những ước mơ của mình. Những điều tưởng như bình dị ấy lại được đánh đổi bằng tuổi xuân của biết bao người như liệt sĩ Lê Hữu Thường. Anh đã không có cơ hội trở về để chứng kiến quê hương đổi mới, không có cơ hội gặp lại cha mẹ, không có cơ hội sum họp cùng những người em. Nhưng chính sự hy sinh của anh và biết bao người lính khác đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay.

Vì thế, câu chuyện về Lê Hữu Thường không chỉ là câu chuyện của riêng một gia đình. Đó còn là lời nhắc nhở đối với mỗi người về trách nhiệm gìn giữ và trân trọng hòa bình. Thế hệ hôm nay không cần phải bước vào chiến trường như cha anh năm xưa, nhưng có thể tiếp nối truyền thống bằng việc sống có trách nhiệm, học tập, lao động, cống hiến cho quê hương và luôn biết ơn những người đã hy sinh vì đất nước.

Với gia đình Lê Hữu Thường, hành trình tìm kiếm người anh, người con có thể đã kéo dài hơn nửa thế kỷ, nhưng niềm hy vọng vẫn còn đó. Người cha đã đi tìm con khi còn sống. Người em út tiếp tục đi tìm anh. Và quê hương vẫn mong một ngày người con ấy được trở về.

Nếu một ngày tìm thấy anh, đó sẽ không chỉ là cuộc trở về của một người liệt sĩ sau hơn nửa thế kỷ. Đó còn là sự hoàn thành một lời hẹn đã dang dở, là niềm an ủi đối với người cha đã khuất, là món quà lớn lao dành cho những người em đã dành nhiều năm tháng đi tìm anh và là sự trở về của một người con với quê hương Hoằng Lộc.

Liệt sĩ Lê Hữu Thường đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường Quảng Nam năm xưa. Nhưng anh chưa bao giờ rời khỏi ký ức của gia đình và quê hương.

Cha đã từng đi tìm anh.

Em trai vẫn tiếp tục đi tìm anh.

Quê hương vẫn chờ anh trở về.

Và dù thời gian có trôi qua bao lâu, cái tên Lê Hữu Thường vẫn sẽ được nhắc nhớ bằng lòng biết ơn, sự trân trọng và niềm tự hào. Bởi có những người lính đã hy sinh, nhưng sự hy sinh ấy không bao giờ mất đi. Họ sống mãi trong ký ức của gia đình, trong lịch sử của quê hương và trong hòa bình mà các thế hệ hôm nay đang được hưởng.

Xin được nghiêng mình trước anh – người con đã gửi lại tuổi xuân cho Tổ quốc.

Mong một ngày anh trở về, để quê hương được đón người con đã xa nhà hơn nửa thế kỷ về lại trong vòng tay đất mẹ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn