LIỆT SĨ LÊ THỊ BẠCH CÁT, NGUYÊN BÍ THƯ CHI BỘ VÕ TRANG TUYÊN TRUYỀN LIÊN QUẬN 2-4 TP HỒ CHÍ MINH
Liệt sĩ Bạch Cát có năm anh chị em, con cụ giáo làng Lê Viết Thanh và cụ Bùi Thị Tranh làm nội trợ và đan lưới ở xã Nghi Thủy, huyện Nghi Lộc (Nghệ An). Lên 8 tuổi, Sáu Xuân mới được đi học nhưng rồi cũng phải nghỉ vì nhà nghèo quá. Vốn năng động, hay hát lại có sở trường thể thao, chị đến với hoạt động Đoàn, Đội thanh thiếu niên, gia nhập đội thanh niên "cứu quốc". Rồi cũng được đi học trở lại, chị hoàn thành chương trình cấp II, tu nghiệp ngành sư phạm trung cấp, đi dạy ở các bậc học khác nhau
Sáu Xuân vào Nam, hoạt động tại nhiều mặt trận. Sau chiến công "đặc biệt xuất sắc" ở mặt trận Đà Lạt năm 1966, chị được Khu ủy Sài Gòn - Gia Định điều động bổ sung về lực lượng "võ trang tuyên truyền" thuộc Khu đoàn Sài Gòn - Gia Định, hoạt động tại cơ sở phường, quận nội đô Sài Gòn khi ấy.
Dưới vỏ bọc khi là thợ may, lúc lại công nhân thu dọn bao bì, vỏ hộp, khi lại là người bán rau ở mấy khu chợ quanh khu vực quận 1 hiện nay, Sáu Xuân hoạt động trong nội tuyến. Sau đó, tiếp tục nới rộng ra huyện Thủ Đức và tỉnh Biên Hòa.
Chuẩn bị cho Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, Sáu Xuân được Khu ủy chuyển đến liên quận 2 - 4 với chức danh quận ủy viên, bí thư Ban chấp hành thanh niên quận 2 (nay là quận 1), bí thư chi bộ võ trang tuyên truyền liên quận 2 - 4.
Nhận nhiệm vụ mới, sát thời điểm Xuân Mậu Thân 1968, Sáu Xuân vận động, xây dựng lực lượng, tổ chức vận chuyển tập kết vũ khí, phối hợp cùng các đội vũ trang của quận đội và các đơn vị biệt động khác chuẩn bị cho cuộc nổi dậy.
Chị trực tiếp chỉ đạo phát động nhân dân nổi dậy trong đợt 1 của chiến dịch, tấn công các khu vực Phạm Ngũ Lão, Bến Chương Dương, hẻm Hiệp Thành, Bến Vân Đồn.
Vào đợt 2, sáng 5-5-1968, Sáu Xuân cùng đồng đội trực tiếp chỉ huy liên quận 2 - 4 đặt tại nhà 225/4 Bến Chương Dương. Nhưng yếu tố bất ngờ không còn, lại thiếu súng đạn nên chiến sĩ thương vong nhiều khi gặp sự chống trả quyết liệt.
Nhận thấy sự chênh lệch lực lượng quá lớn, trung đội trưởng Sáu Xuân ra lệnh cho đồng đội rút lui để bảo toàn lực lượng còn chị ở lại chiến đấu.
Chị bị bắt sống, hô vang "Hồ Chí Minh muôn năm". Bị nã đạn nhưng Sáu Xuân không quên dùng trái lựu đạn cuối cùng ném về phía địch trước khi hy sinh vào trưa ngày hôm đó.



