Liệt sĩ Lê Văn Chọc
Liệt sĩ Lê Văn Chọc
Mỗi buổi chiều, khi nắng dần tắt trên những con đường nhỏ của Chũ, thuộc huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang, cụ già trong làng lại kể cho con cháu nghe về một người mà ai cũng từng kính trọng – Lê Văn Chọc.
Ngày ấy, ông Chọc là một cán bộ cách mạng giản dị. Ông thường mặc bộ quần áo nâu đã sờn, đi khắp các thôn xóm để vận động bà con đoàn kết, giúp đỡ lực lượng kháng chiến trong thời kỳ Kháng chiến chống Pháp. Ông nói chuyện chậm rãi, nhưng mỗi lời đều khiến người nghe thêm vững lòng.
Có những đêm cả làng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn dầu le lói trong căn nhà nhỏ. Đó là nơi ông Chọc và vài người tin cậy bàn bạc công việc cách mạng. Ông luôn dặn mọi người phải cẩn thận, vì sự bình yên của làng và tương lai của đất nước.
Rồi một ngày tháng 7 năm 1950, trong khi đang làm nhiệm vụ, ông đã không trở về nữa. Tin ấy lan khắp làng, khiến ai cũng lặng đi. Người dân thương tiếc ông – không chỉ vì ông là cán bộ cách mạng, mà còn vì ông là một người con hiền hậu của quê hương.
Nhiều năm trôi qua, làng Chũ đã đổi thay. Nhưng mỗi khi nhắc đến tên Lê Văn Chọc, người già trong làng vẫn nói với giọng trầm ấm:
“Có những người sống rất giản dị, nhưng sự hy sinh của họ khiến cả quê hương mãi mãi nhớ ơn.”



