Cựu chiến binh

Liệt sĩ Lê Văn Dần - CHUYẾN BAY KHÔNG TRỞ LẠI

Sân bay Gia Lâm những năm ấy không ồn ào như bây giờ. Không có ánh đèn sáng rực, không có những dòng người vội vã. Chỉ có gió thổi dài trên đường băng, mang theo cái lạnh len vào từng bước chân người lính. Những chiếc máy bay nằm im lặng dưới bầu trời rộng, như đang chờ một tín hiệu quen thuộc: cất cánh rồi trở về. Nhưng không phải chuyến bay nào cũng có ngày trở lại.

Lào Cai14/08/2026Đoàn CCQ Đảng tỉnh (Đoàn CCQ Đảng tỉnh)10 lượt xem0 lượt chia sẻ
Liệt sĩ Lê Văn Dần - CHUYẾN BAY KHÔNG TRỞ LẠI

Sân bay Gia Lâm những năm ấy không ồn ào như bây giờ. Không có ánh đèn sáng rực, không có những dòng người vội vã. Chỉ có gió thổi dài trên đường băng, mang theo cái lạnh len vào từng bước chân người lính. Những chiếc máy bay nằm im lặng dưới bầu trời rộng, như đang chờ một tín hiệu quen thuộc: cất cánh rồi trở về. Nhưng không phải chuyến bay nào cũng có ngày trở lại.

Liệt sĩ Lê Văn Dần sinh năm 1937, là một chiến sĩ phi công – người dành phần lớn cuộc đời mình cho bầu trời. Ở tuổi 37, khi nhiều người đã nghĩ đến một mái ấm bình yên, ông vẫn lựa chọn những chuyến bay, lựa chọn nhiệm vụ. Ngày 8 tháng 3 năm 1974, ông nhận nhiệm vụ chở đoàn công tác ra nước ngoài. Đó là một chuyến bay như bao chuyến bay khác. Không có điều gì báo trước. Không có lời từ biệt dài. Chỉ có ánh mắt nhìn nhau rất nhanh, như để ghi nhớ, rồi máy bay lăn bánh, chậm rãi nhưng dứt khoát, rời khỏi mặt đất và mất hút vào khoảng không vô tận. Chuyến bay ấy… đã không trở lại.

Phía sau chuyến bay là một gia đình nhỏ. Khi ông hy sinh, con gái ông – Lê Thị Nhâm, sinh năm 1972 – mới chỉ 1,5 tuổi. Ở cái tuổi ấy, ký ức chưa kịp hình thành. Cha đối với em không phải là một gương mặt cụ thể, mà là một khoảng trống. Một khoảng trống lớn lên cùng năm tháng, không thể gọi tên nhưng luôn hiện hữu.

Người ở lại – bà Hồ Thị Năm – khi ấy còn rất trẻ. Nhưng sau biến cố, bà đã chọn một con đường không dễ dàng: không đi bước nữa. Bà ở vậy, một mình nuôi con. Một mình đi qua những năm tháng thiếu thốn, cô đơn. Một mình vừa làm cha, vừa làm mẹ. Có lẽ đã có những đêm dài bà thức trắng, những ngày kiệt sức vì mưu sinh, nhưng bà không cho phép mình gục ngã. Bởi phía trước bà là một đứa con cần lớn lên, cần được yêu thương, cần một điểm tựa duy nhất. Người ta thường nói nhiều về sự hy sinh nơi chiến trường. Nhưng có những hy sinh diễn ra trong im lặng. Không có huân chương. Không có tiếng vỗ tay. Chỉ có thời gian lặng lẽ đi qua, chứng kiến một cuộc đời tần tảo, thủy chung và bền bỉ đến nhói lòng.

Nhiều năm trôi qua, đất nước đổi thay. Sân bay Gia Lâm vẫn ở đó, đường băng vẫn trải dài dưới bầu trời. Những chuyến bay hôm nay cất cánh rồi hạ cánh trong bình yên. Nhưng có một chuyến bay mãi mãi không hạ cánh – chuyến bay của liệt sĩ Lê Văn Dần. Và có một cuộc đời mãi mãi chờ. Không phải chờ một người trở về, mà là chờ để ký ức không bị lãng quên.

Trong thời đại hôm nay, khi con người có thể lưu giữ mọi thứ bằng công nghệ, có những điều vẫn không thể lưu trữ: đó là nỗi nhớ, là sự thủy chung, là những năm tháng một người phụ nữ lặng lẽ đi qua cuộc đời mà không có người đồng hành. Những điều ấy không nằm trong dữ liệu, mà nằm trong trái tim. Câu chuyện này không có một cái kết trọn vẹn. Bởi nó chưa bao giờ thực sự kết thúc. Nó vẫn tiếp tục trong ký ức của người vợ, trong cuộc đời của người con, và trong chính sự bình yên mà chúng ta đang có hôm nay.

Có những chuyến bay không trở lại. Nhưng chính chúng… đã giữ cho bầu trời này được bình yên.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn