Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh

Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh (1949–1973) là người chiến sĩ công binh tại Thành cổ Quảng Trị, nguyên là sinh viên năm thứ 4 trường Đại học Xây dựng gác bút nghiên lên đường chiến đấu. Anh anh dũng hy sinh ở tuổi 24 và để lại bức thư tuyệt mệnh dài 10 trang viết giữa chiến hào gửi cho người vợ mới cưới vỏn vẹn 6 ngày. Bức thư gây xúc động lòng người bởi tâm thế đón nhận cái chết đầy thanh thản và lời "tiên tri" chính xác vị trí ngã xuống, giúp gia đình tìm thấy hài cốt anh sau đúng 30 năm. Anh chính là bi

Thái Nguyên18/05/2026Nguyễn Hoàng Hương Giang (Trường Đại học Y Dược Thái Nguyên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

​Trước khi vào chiến trường Quảng Trị, Lê Văn Huỳnh có một tình yêu đẹp với người con gái cùng quê tên là Đặng Thị Sơ. Đám cưới của họ diễn ra giản dị, trọn vẹn được vỏn vẹn 6 ngày thì anh phải khoác ba lô hành quân vào Nam. Sau 6 ngày làm vợ ấy, chị Sơ ở lại quê nhà gánh vác việc đồng áng, mòn mỏi đợi tin chồng. ​Ngồi dưới làn bom đạn Thành cổ, Huỳnh dành những trang viết xúc động nhất để gửi cho người vợ trẻ: ​"Em yêu thương! Anh biết em sẽ đau đớn lắm khi đọc thư này... Nhưng hãy gạt nước mắt bước đi theo tiếng gọi của Đảng. Anh hy sinh, em còn trẻ, hãy đi bước nữa để đời em được tươi vui... Nếu có điều kiện, ngày hòa bình em hãy vào Nam mang xương cốt anh về..." ​Điều kỳ lạ và thiêng liêng đến mức làm người đời sau phải gai người, đó là việc Huỳnh đã "tiên tri" chính xác nơi mình sẽ nằm lại. Trong thư, anh hướng dẫn vợ cách tìm mộ mình sau này tỉ mỉ đến từng chi tiết: ​Đi tàu từ Hà Nội vào đến thị xã Quảng Trị. ​Qua con sông Thạch Hãn, tìm đến ngôi làng nơi anh và đồng đội đóng quân. ​Tìm đến vị trí nấm mồ được đánh dấu... ​Anh viết bức thư ấy với một tâm thế hoàn toàn thanh thản, không một chút sợ hãi trước cái chết, bởi anh biết sự hy sinh của mình là một phần gạch đá để xây nên đài chiến thắng của dân tộc Sau khi trận chiến 81 ngày đêm kết thúc, Lê Văn Huỳnh cùng hàng ngàn đồng đội đã ngã xuống và tan hòa vào lòng đất mẹ Quảng Trị (anh hy sinh vào ngày 2/1/1973 trong một đợt chiến đấu bảo vệ dòng sông Thạch Hãn). ​Ở quê nhà, chị Đặng Thị Sơ nhận được giấy báo tử cùng bức thư định mệnh dài 10 trang do một người đồng đội của Huỳnh mang về. Ôm bức thư vào lòng, người con gái 23 tuổi năm ấy đã đưa ra một quyết định: Không đi bước nữa, ở vậy thờ chồng và phụng dưỡng mẹ già. Chị giữ vẹn nguyên lời thề sắt son với người lính Thành cổ. ​Mùa xuân năm 2002, tròn 30 năm sau ngày anh hy sinh, chị Sơ cùng các cựu chiến binh và phóng viên đã lặn lội vào Quảng Trị. Dựa theo đúng từng dòng chỉ dẫn chi tiết trong bức thư "tiên tri" của chồng, điều kỳ diệu đã xảy ra: Họ đã tìm thấy hài cốt của liệt sĩ Lê Văn Huỳnh nằm vẹn nguyên dưới lòng đất bên bờ sông Thạch Hãn. Câu chuyện của Lê Văn Huỳnh và Đặng Thị Sơ không chỉ là một câu chuyện tình yêu vượt qua cái chết, mà là câu chuyện kết nối hai thế hệ: ​Thế hệ thời chiến: Sẵn sàng gác lại tình yêu đôi lứa, tương lai ngời sáng để dâng hiến cho độc lập dân tộc. ​Thế hệ thời bình: Nhìn vào những dòng thư rớm máu để biết trân trọng mỗi giây phút bình yên đang có, hiểu rằng dưới mỗi bước chân ta đi hôm nay là xương máu của những người anh hùng tuổi hai mươi. ​Bức thư ấy, câu chuyện ấy chính là một nén tâm hương chân thực nhất, sống động nhất, nhắc nhở chúng ta về một "thời hoa lửa" kiêu hùng không bao giờ được phép lãng quên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn