Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh
Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh - Tác giả bức thư "thiêng" viết từ chiến trường Thành cổ Quảng Trị năm 1972
Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh (1949–1973) là tác giả bức thư "thiêng" viết từ chiến trường Thành cổ Quảng Trị năm 1972, khắc họa tình yêu bất diệt và lòng dũng cảm. Chỉ sau 7 ngày cưới, ông lên đường vào Nam, chiến đấu và hy sinh trong 81 ngày đêm khốc liệt, để lại lời hứa thủy chung và nỗi đau xé lòng cho người vợ Đặng Thị Xơ. Mùa hè đỏ lửa năm 1972, giữa lúc bom đạn xé nát Thành cổ Quảng Trị, người lính công binh trẻ Lê Văn Huỳnh vẫn tranh thủ những phút nghỉ ngơi ngắn ngủi để viết thư về cho gia đình, đặc biệt là người vợ mới cưới Đặng Thị Xơ ở quê nhà Thái Bình. Lá thư của anh không chỉ là lời báo bình an, mà còn là lời trăng trối tâm huyết, tiên đoán về cái chết của mình khi nhiệm vụ tại chiến trường quá ác liệt, nơi "cứ mỗi ngày một đại đội qua sông và hầu như ít người trở lại". "Đời người chỉ sống có một lần...", anh viết trong thư, một sự điềm tĩnh lạ thường trước cái chết. Anh dặn vợ hãy giữ trọn lời hứa, chăm sóc mẹ già, và nếu có thể, hãy đi bước nữa để tìm hạnh phúc, một sự hy sinh cao cả của người lính khi biết mình không thể trở về. Liệt sĩ Lê Văn Huỳnh hy sinh đúng ngày kỉ niệm 1 năm ngày cưới. Hài cốt của anh nằm lại nơi chiến trường, cách góc Đông Nam Thành cổ khoảng 10 mét.
29 năm sau, bà Đặng Thị Xơ, vợ liệt sĩ, với niềm tin mãnh liệt vào "lá thư thiêng", đã quyết tâm đi tìm hài cốt chồng. Với sự linh thiêng của liệt sĩ Huỳnh, bà Xơ đã tìm thấy nơi an nghỉ của anh tại một vườn sắn của người dân sau nhiều ngày đào bới, cùng với hai đồng đội thân thiết. Ngày đưa hài cốt anh về quê nhà, mái tóc bà Xơ đã bạc trắng, nhưng tình yêu của họ đã trở thành bất tử, được ví như một thiên tình sử đẹp và bi tráng giữa lòng đất Quảng Trị. Câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Huỳnh là biểu tượng cao đẹp cho thế hệ thanh niên sẵn sàng hy sinh tình riêng vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, là minh chứng cho sự bất diệt của tình yêu và sự trung thành với Tổ quốc.


