LIỆT SĨ LÊ VĂN KHẢI – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ CHỐT ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG (1)
LIỆT SĨ LÊ VĂN KHẢI – NGƯỜI CHIẾN SĨ GIỮ CHỐT ĐẾN HƠI THỞ CUỐI CÙNG
Lê Văn Khải sinh năm 1944 tại huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị, lớn lên trong bối cảnh quê hương liên tục bị bom đạn cày xới. Tuổi thơ sớm chứng kiến cảnh làng mạc tan hoang, người thân và bà con bị sát hại đã hun đúc trong ông lòng căm thù giặc sâu sắc và ý chí quyết tâm cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Năm 1963, vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, trở thành chiến sĩ bộ binh thuộc lực lượng chủ lực.
Trong suốt quá trình chiến đấu, Lê Văn Khải luôn được giao nhiệm vụ giữ các vị trí then chốt. Ông nổi bật bởi tinh thần gan dạ, sự bình tĩnh trong mọi tình huống và ý thức tổ chức kỷ luật cao. Dù trong điều kiện thiếu thốn về lương thực, đạn dược, ông vẫn động viên đồng đội giữ vững tinh thần, tuyệt đối không rời bỏ vị trí khi chưa có lệnh. Với ông, giữ được chốt là giữ được sinh mạng của đồng đội và sự an toàn của tuyến phòng thủ.
Năm 1972, trong một trận đánh ác liệt bảo vệ khu vực phòng ngự trọng điểm, đơn vị của Lê Văn Khải bị địch tập trung hỏa lực dữ dội. Trước tình thế hiểm nghèo, ông kiên quyết ở lại chiến đấu đến cùng, tạo điều kiện cho đồng đội cơ động và củng cố đội hình. Ông anh dũng hy sinh khi đang trực tiếp chiến đấu. Sự hy sinh của Lê Văn Khải trở thành biểu tượng tiêu biểu cho tinh thần quyết tử, sẵn sàng hiến dâng cả cuộc đời cho độc lập, tự do của dân tộc.



