Liệt sĩ Lê Văn Thưởng – Người con tuổi đôi mươi
Năm 1950, tại quê hương Đông Ninh, Khoái Châu, Hưng Yên, một người con mang tên Lê Văn Thưởng cất tiếng khóc chào đời. Tuổi thơ của anh cũng như bao người trẻ Việt Nam trong những năm đất nước còn nhiều gian khó.
Khi Tổ quốc cần, chàng trai trẻ Lê Văn Thưởng đã lựa chọn lên đường. Ngày 12/12/1971, anh nhập ngũ, mang theo tuổi xuân và niềm tin của người thanh niên thời chiến. Sau đó, anh được biên chế vào D5-F95, chiến đấu tại chiến trường phía Nam.
Ở tuổi đôi mươi, đáng lẽ anh có thể mơ về một mái ấm, một cuộc sống bình dị bên gia đình. Nhưng chiến tranh đã khiến những người trẻ như anh phải lựa chọn giữa hạnh phúc riêng và vận mệnh của đất nước.
Và anh đã chọn Tổ quốc.
Những ngày tháng nơi chiến trường là những ngày đối mặt với bom đạn, hiểm nguy và mất mát. Nhưng những người lính trẻ vẫn kiên cường chiến đấu, bởi phía sau họ là quê hương, là gia đình và là niềm tin vào một ngày đất nước hòa bình.
Ngày 11/9/1972, tại Mặt trận phía Nam, người chiến sĩ trẻ Lê Văn Thưởng đã anh dũng hy sinh. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau quê hương, người thân và những ước mơ còn dang dở.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa. Nhưng tên tuổi của những người lính như Lê Văn Thưởng vẫn còn được nhắc nhớ. Bởi tuổi trẻ của anh và biết bao đồng đội đã trở thành một phần của hòa bình hôm nay.
Câu chuyện về liệt sĩ Lê Văn Thưởng nhắc thế hệ trẻ chúng ta rằng: được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và theo đuổi ước mơ là một điều vô cùng quý giá.
Thời hoa lửa đã đi qua, nhưng những người đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường sẽ mãi ở lại trong ký ức của quê hương và dân tộc.



