Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Lương Hồng Phong người con của làng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.

6496 Lương Hồng Phong C 14046 BG/LS 8323 1952 Nam X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang X. Thanh Hải- H. Lục Ngạn- T. Bắc Giang 1972 Trung sĩ Thuộc KB 14-9-1974 Chống Mỹ Chiến đấu Mặt trận phía nam 240E, 10-5-76 Bộ Chỉ Huy Quân Sự tỉnh Bắc Giang RL 905b 315 TTga25-9-76 Quân nhân Nghĩa trang mặt trận 7-76, 10-76, 1-83, 10-99 Sở Lao động Thương binh & xã hội tỉnh Bắc giang 1976

08/03/2026đoàn phường Chũ (đoàn phường Chũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở vùng đồi yên bình của Thanh Hải, Lục Ngạn, Bắc Giang, có một chàng trai sinh năm 1952 tên là Lương Hồng Phong. Tuổi thơ của Phong gắn liền với những mùa vải thiều, những buổi chăn trâu trên đồi và tiếng gọi quen thuộc của mẹ mỗi chiều.

Gia đình Phong không giàu có, nhưng rất đầm ấm. Cha mẹ anh làm nông, quanh năm gắn bó với ruộng vườn. Phong là người con hiền lành, chăm chỉ và luôn được mọi người trong làng quý mến.

Những năm đầu thập niên 1970, chiến tranh chống Mỹ vẫn còn vô cùng ác liệt. Nhiều thanh niên trong làng lần lượt lên đường nhập ngũ. Nhìn bạn bè khoác ba lô ra trận, Phong biết rằng đến lúc mình phải đứng lên bảo vệ đất nước.

Năm 1972, Phong chính thức nhập ngũ. Từ một chàng trai nông thôn, anh trở thành người lính của Quân đội Nhân dân Việt Nam và sau đó mang quân hàm Trung sĩ.

Ngày rời quê, con đường làng nhỏ của Thanh Hải, Lục Ngạn, Bắc Giang đông kín người tiễn. Mẹ anh đứng lặng bên cổng, mắt đỏ hoe. Phong chỉ kịp cúi đầu chào cha mẹ rồi bước nhanh lên xe, vì anh sợ nếu nhìn lâu hơn, mình sẽ không nỡ rời đi.

Sau thời gian huấn luyện, anh được điều vào chiến trường mặt trận phía Nam – nơi những trận chiến diễn ra khốc liệt từng ngày. Cuộc sống của người lính nơi đây đầy gian khổ: hành quân xuyên rừng, thiếu thốn lương thực, và luôn đối mặt với bom đạn.

Dù vậy, Phong vẫn luôn là người lính gương mẫu. Anh thường động viên đồng đội khi mọi người mệt mỏi. Những đêm hiếm hoi được nghỉ ngơi, anh kể cho đồng đội nghe về quê hương Lục Ngạn, Bắc Giang, về những đồi vải đỏ rực mỗi mùa hè và ước mơ một ngày hòa bình sẽ trở về trồng vườn cùng gia đình.

Nhưng chiến tranh không cho anh cơ hội thực hiện ước mơ ấy.

Ngày 14 tháng 9 năm 1974, trong một trận chiến ác liệt trên chiến trường phía Nam, Trung sĩ Lương Hồng Phong đã anh dũng hy sinh khi đang chiến đấu.

Tin dữ truyền về quê hương khiến cả làng lặng đi. Người mẹ già cầm bức thư cuối cùng của con trai, nước mắt rơi lặng lẽ. Trong lá thư ấy, Phong chỉ viết giản dị:

“Con vẫn khỏe, mẹ đừng lo. Khi đất nước hòa bình, con sẽ về.”

Nhưng lời hứa ấy mãi mãi không thể thực hiện.

Phong được đồng đội và đơn vị mai táng tại nghĩa trang mặt trận, nơi nhiều người lính trẻ khác cũng nằm lại sau những trận chiến khốc liệt.

Nhiều năm sau, quê hương Thanh Hải, Lục Ngạn, Bắc Giang đã thay đổi rất nhiều. Những con đường mới được mở, những vườn cây xanh tốt phủ kín đồi. Nhưng người dân nơi đây vẫn nhắc đến Lương Hồng Phong – người con của làng đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ.

Sự hy sinh của anh là một phần của lịch sử, một phần của hòa bình hôm nay.

Và ở đâu đó trên những ngọn đồi quê hương, trong tiếng gió thổi qua vườn cây, dường như vẫn có bóng dáng của chàng Trung sĩ trẻ năm nào – người lính đã hiến trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc. 🇻🇳

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn