LIỆT SĨ LƯU ĐỨC BIÊN
Rong những ngày tháng Sài Gòn sục sôi khí thế của mùa xuân năm 1975, khi cả nước đang dốc toàn lực cho chiến dịch giải phóng hoàn toàn miền Nam, tuyến đường Trường Sơn huyền thoại gồng mình gánh chịu những trận oanh tạc cuối cùng của kẻ thù. Câu chuyện thời hoa lửa của Liệt sĩ Lưu Đức Biên – người con của mảnh đất Kiến Hưng – là một nốt trầm bi tráng ngay trước thềm bình minh của ngày độc lập.
Tạm biệt quê hương, mang bản lĩnh người lính già ra trậnSinh năm 1939 tại xã Kiến Hưng, thị xã Hà Đông (nay thuộc quận Hà Đông, thành phố Hà Nội), đồng chí Lưu Đức Biên thuộc thế hệ cha anh, những người đã lớn lên và chứng kiến từng bước ngoặt lịch sử của đất nước. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông gác lại cuộc sống bình yên, tạm biệt gia đình để viết đơn tình nguyện nhập ngũ.Bước vào mặt trận Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn khi tuổi đời không còn mười chín, đôi mươi, ông mang theo bản lĩnh, sự điềm tĩnh và kinh nghiệm của một người đàn ông trưởng thành để dẫn dắt, đồng hành cùng lớp lính trẻ băng qua bão lửa.Kiên cường bám trụ trên huyết mạch giao thông quyết địnhĐược biên chế vào lực lượng dũng cảm mở đường, giữ tuyến, cuộc sống của chiến sĩ Lưu Đức Biên gắn liền với các trọng điểm giao thông khốc liệt. Đầu năm 1975, cục diện chiến trường thay đổi từng ngày, nhiệm vụ thông đường cho các đoàn xe tăng, pháo binh và bộ đội hành quân thần tốc tiến vào Nam trở nên cấp bách hơn bao giờ hết.Kẻ thù điên cuồng trút bom đạn dọc các cửa ngõ Trường Sơn hòng chặn đứng bước tiến quân của ta. Giữa làn khói bom mù mịt, bất chấp ranh giới sinh tử mong manh, người chiến sĩ Kiến Hưng vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần "gan vàng dạ ngọc", bám trụ trận địa để rà phá bom mìn, san lấp hố bom với khẩu hiệu nằm lòng: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".Khúc tráng ca bất tử trước thềm hòa bìnhTháng 3 năm 1975, khi tiếng súng giải phóng đã vang lên rộn rã khắp các tỉnh Tây Nguyên và duyên hải miền Trung, toàn quân ta dồn lực cho trận đánh cuối cùng. Ngày 14 tháng 03 năm 1975 (nhằm ngày mùng 2 tháng Hai năm Ất Mão), trong lúc đang bám trụ thực hiện nhiệm vụ khẩn cấp nhằm khắc phục cung đường bị đánh phá khốc liệt để bảo vệ đoàn xe thần tốc ra tiền tuyến, chiến sĩ Lưu Đức Biên đã anh dũng hy sinh.Ông ngã xuống ở tuổi 36 – độ tuổi chín muồi của cuộc đời với bao ước mơ và hoài bão lớn lao gửi lại nơi hậu phương. Người con của mảnh đất Kiến Hưng đã mãi mãi nằm lại nơi núi rừng đại ngàn, hóa thân vào hình hài non sông đất nước ngay trước ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng đúng 46 ngày.Sống mãi cùng dáng đứng Việt NamHơn nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, mảnh đất Kiến Hưng ngày nay đã đổi thay, khoác lên mình diện mạo mới hiện đại và yên bình. Nhưng dòng máu nóng và sự hy sinh anh dũng của liệt sĩ Lưu Đức Biên đã hòa cùng đất trời Trường Sơn vĩ đại, nuôi dưỡng cho mầm sống tự do hôm nay. Câu chuyện thời hoa lửa của ông sẽ mãi là ngọn lửa rực sáng trong trang sử vàng dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn tri ân, trân trọng giá trị của độc lập, tự do.


