Bài viết

LIỆT SĨ MAI XUÂN HẠ – NGƯỜI TIỂU ĐỘI PHÓ RA ĐI TỪ QUÊ HƯƠNG NAM TRỰC

Theo tư liệu của cơ quan chính sách Quân đội, đồng chí Mai Xuân Hạ nhập ngũ tháng 2 năm 1961. Sau những năm tháng rèn luyện trong quân ngũ, tháng 8 năm 1963, đồng chí được điều động vào Nam chiến đấu. Đó là những năm cuộc chiến tranh ngày càng trở nên khốc liệt. Con đường từ miền Bắc vào chiến trường là hành trình của ý chí, lòng quyết tâm và sự hy sinh. Những người lính như Mai Xuân Hạ hiểu rằng phía trước là bom đạn, là những cuộc hành quân gian khổ và có thể là sự hy sinh bất cứ lúc nào.

Cần Thơ22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

 “Có những người đã đi qua chiến tranh và để lại tên tuổi trong những trang sử. Cũng có những người nằm lại giữa chiến trường, không có một nấm mồ trọn vẹn, nhưng sự hy sinh của họ thì còn mãi với quê hương, đất nước.”

Một người con của Nam Trực lên đường

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, từ những làng quê miền Bắc, hàng triệu người con đã tạm biệt gia đình, quê hương để lên đường chiến đấu. Trong dòng người ấy có liệt sĩ Mai Xuân Hạ, người con quê Nam Trực, tỉnh Nam Hà.

Theo tư liệu của cơ quan chính sách Quân đội, đồng chí Mai Xuân Hạ nhập ngũ tháng 2 năm 1961. Sau những năm tháng rèn luyện trong quân ngũ, tháng 8 năm 1963, đồng chí được điều động vào Nam chiến đấu.

Đó là những năm cuộc chiến tranh ngày càng trở nên khốc liệt. Con đường từ miền Bắc vào chiến trường là hành trình của ý chí, lòng quyết tâm và sự hy sinh. Những người lính như Mai Xuân Hạ hiểu rằng phía trước là bom đạn, là những cuộc hành quân gian khổ và có thể là sự hy sinh bất cứ lúc nào.

Nhưng trước vận mệnh của Tổ quốc, họ vẫn lên đường.

Người tiểu đội phó giữa chiến trường

Tại chiến trường, Mai Xuân Hạ mang cấp bậc Trung sĩ, giữ chức vụ Tiểu đội phó, thuộc Tiểu đoàn 28, PTMB3.

Một người lính giữ cương vị tiểu đội phó không chỉ là người trực tiếp cầm súng chiến đấu mà còn phải cùng đồng đội tổ chức, động viên và giữ vững tinh thần chiến đấu trong những thời khắc hiểm nguy.

Năm 1965, chiến tranh bước vào giai đoạn ngày càng ác liệt. Những người lính ở chiến trường phía Nam phải đối mặt với những trận đánh bất ngờ, những cuộc phục kích và sự truy quét của quân địch.

Trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần vô cùng quý giá.

Người lính ra trận biết rằng phía sau mình là quê hương, là cha mẹ, người thân và những người dân đang chờ ngày đất nước hòa bình.

Ngày 24 tháng 10 năm 1965

Rồi ngày định mệnh đã đến.

Ngày 24 tháng 10 năm 1965, tại Đông Võ Định, đồng chí Mai Xuân Hạ hy sinh trong trường hợp bị địch phục kích.

Theo hồ sơ được công bố, trong trận phục kích ấy, đơn vị và đồng đội không lấy được thi thể của đồng chí. Chính vì vậy, tên tuổi Mai Xuân Hạ đã gắn với biết bao câu hỏi đau đáu của gia đình, đồng đội và quê hương: người chiến sĩ ấy đã nằm lại ở đâu giữa chiến trường năm xưa?

Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình.

Nhưng với những gia đình có người thân hy sinh mà chưa tìm được hài cốt, cuộc chiến tìm kiếm vẫn chưa bao giờ thực sự kết thúc.

Một cái tên không bao giờ bị lãng quên

Mai Xuân Hạ không phải là một cái tên duy nhất trong hàng triệu người đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Nhưng mỗi liệt sĩ đều có một cuộc đời.

Đằng sau cái tên Mai Xuân Hạ là một người con của quê hương Nam Trực; là một người lính đã nhập ngũ từ năm 1961; là một cán bộ tiểu đội mang quân hàm Trung sĩ; là người đã rời quê hương để vào Nam chiến đấu và cuối cùng nằm lại nơi chiến trường Đông Võ Định.

Có thể chúng ta không biết hết những câu chuyện xảy ra trong những ngày cuối cùng của cuộc đời đồng chí. Không biết những lời cuối cùng đồng chí đã nói với đồng đội. Không biết trong khoảnh khắc đối diện với hiểm nguy, người chiến sĩ ấy đã nghĩ đến điều gì.

Nhưng chúng ta có thể hiểu một điều:

Đồng chí Mai Xuân Hạ đã lựa chọn đứng về phía Tổ quốc trong những năm tháng đất nước cần những người con của mình nhất.

Và sự lựa chọn ấy đã được đánh đổi bằng chính tuổi trẻ và cuộc đời.

61 năm – một khoảng thời gian không thể xóa nhòa

Từ ngày 24 tháng 10 năm 1965 đến hôm nay, đã hơn sáu thập niên trôi qua.

Thời gian có thể làm thay đổi những con đường, những làng quê và những thế hệ con người. Nhưng thời gian không thể làm mất đi giá trị của sự hy sinh.

Mỗi khi nhắc đến những người lính đã nằm lại trong chiến tranh, chúng ta càng hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải là điều tự nhiên mà có.

Đó là thành quả được đánh đổi bằng máu và nước mắt của biết bao thế hệ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn