Liệt sĩ Mấu Thị Ný – Bông hoa bất khuất giữa đại ngàn Khánh Sơn
THỜI HOA LỬA
Liệt sĩ Mấu Thị Ný – Bông hoa bất khuất giữa đại ngàn Khánh Sơn
KHI NÚI RỪNG CÒN MANG DẤU CHÂN NGƯỜI ĐI TRƯỚC
Có những miền đất hôm nay bình yên đến mức ta khó hình dung nơi ấy từng đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh. Khánh Sơn, giữa đại ngàn phía Tây Khánh Hòa, là một miền đất như thế. Những con đường, mái trường, nương rẫy và bản làng hôm nay được bao bọc bởi màu xanh của núi rừng; nhưng dưới mỗi bước chân của thế hệ hôm nay vẫn như còn vọng lại câu chuyện về một thời tuổi trẻ đã gửi trọn cho quê hương.
Trong ký ức cách mạng của Khánh Sơn, có biết bao người con đã sống, chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Họ có thể không để lại những tượng đài lớn lao, nhưng tên tuổi và sự hy sinh của họ đã trở thành một phần của đất. Một trong những người con ấy là liệt sĩ Mấu Thị Ný – nữ du kích quê Khánh Sơn, người đã ngã xuống giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ cứu nước.
Viết về chị không phải để khơi lại đau thương, mà để chúng ta hiểu rằng bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau hai chữ “hòa bình” là biết bao mùa xuân của tuổi trẻ đã không trở về.
MỘT TUỔI XUÂN GỬI LẠI ĐẠI NGÀN
Theo tư liệu được Báo Khánh Hòa đăng trong chuyên mục “Nhắn tìm đồng đội”, liệt sĩ Mấu Thị Ný sinh năm 1946, quê quán Ba Cụm Nam, huyện Khánh Sơn, tỉnh Khánh Hòa. Năm 1962, khi tuổi đời còn rất trẻ, chị nhập ngũ, làm du kích thuộc xã Ba Cụm Nam. Trong những năm chiến tranh, giữa núi rừng hiểm trở và những cuộc càn quét khốc liệt, những người du kích địa phương vừa chiến đấu, vừa bảo vệ bản làng, giữ liên lạc và góp sức cho cách mạng.
Có lẽ, với một cô gái trẻ của núi rừng năm ấy, ước mơ cũng giản dị như bao người: một mái nhà ấm áp, những ngày lên nương bình yên, tiếng cười của người thân và một cuộc sống không có tiếng súng. Thế nhưng chiến tranh đã đặt trước thế hệ ấy một lựa chọn lớn lao. Chị Mấu Thị Ný đã chọn đứng về phía quê hương, chọn làm người du kích giữa đại ngàn.
Ngày 1 tháng 1 năm 1972, tại Ba Cụm Nam, Khánh Sơn, chị hy sinh. Nơi an táng ban đầu được ghi nhận tại Suối Me, Ba Cụm Nam, nay thuộc thôn Suối Me, xã Ba Cụm Nam. Những dòng thông tin ngắn ngủi ấy tưởng như chỉ là vài con số, vài địa danh, nhưng phía sau đó là cả một cuộc đời. Một người con gái sinh ra giữa núi rừng, đã sống tuổi thanh xuân trong chiến tranh và gửi lại nơi quê nhà điều quý giá nhất của mình: sự sống.
Điều khiến người hôm nay xúc động không chỉ là thời khắc chị ngã xuống, mà còn là sự lặng im của thời gian. Nhiều thập kỷ trôi qua, chiến tranh đã lùi xa, cảnh vật đã đổi thay, nhưng những người đã hy sinh vẫn cần được gọi đúng tên, được nhắc nhớ và được trở về trong ký ức của quê hương. Tại Khánh Sơn, công tác tìm kiếm, quy tập và xác định danh tính liệt sĩ vẫn đang được tiếp tục. Điều đó cho thấy hành trình tri ân những người đã khuất chưa bao giờ là câu chuyện của riêng quá khứ.
Nhìn vào Khánh Sơn hôm nay, ta càng cảm nhận sâu sắc giá trị của sự hy sinh. Những em nhỏ đến trường, những con đường nối bản làng, những vườn cây xanh tốt, những mái nhà mới và cuộc sống đang từng ngày khởi sắc chính là một phần của câu trả lời dành cho những người đã nằm xuống. Họ đã trao lại cho chúng ta quyền được sống trong một ngày mai không còn tiếng bom, để trẻ em được lớn lên trong tiếng đọc bài, tiếng cười và những ước mơ.
Mấu Thị Ný không phải là một cái tên xa lạ của lịch sử. Chị là một người con của chính mảnh đất Khánh Sơn. Vì thế, câu chuyện về chị càng gần gũi và càng có ý nghĩa đối với mỗi người đang sống, học tập và làm việc trên quê hương này. Khi một nén hương được thắp lên trước phần mộ liệt sĩ, đó không chỉ là nghi thức tưởng niệm. Đó là lời nhắc rằng chúng ta vẫn nhớ. Khi một em học sinh cúi đầu trước bia tưởng niệm, đó là lúc ký ức được trao từ thế hệ này sang thế hệ khác.
NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
Có những người đã đi qua cuộc đời rất ngắn, nhưng ánh sáng từ cuộc đời ấy lại có thể soi đường cho nhiều thế hệ. Liệt sĩ Mấu Thị Ný là một người như thế. Chị đã nằm lại giữa mùa xuân của tuổi trẻ, để mùa xuân của quê hương được tiếp nối.
Hôm nay, đứng giữa Khánh Sơn thanh bình, ta có thể nghe tiếng gió đi qua những triền núi, nhìn màu xanh trải dài trên những bản làng và bắt gặp ánh mắt trong veo của những em nhỏ đến trường. Trong khoảnh khắc ấy, xin hãy nhớ rằng dưới nền bình yên này có những người đã gửi lại tuổi xuân. Có những người mẹ chờ con không trở về. Có những người đồng đội đi qua chiến tranh với một khoảng trống không thể gọi thành lời.
Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh và trách nhiệm với quê hương thì không được phép tắt. Thế hệ hôm nay không cần phải sống lại chiến tranh; điều chúng ta cần làm là sống sao cho xứng đáng với những người đã hy sinh – biết trân trọng hòa bình, biết yêu quê hương, biết giữ gìn truyền thống và biết góp một phần nhỏ bé của mình để Khánh Sơn ngày càng giàu đẹp.
Và rồi, mỗi khi tháng Bảy về, mỗi khi đứng trước một nấm mộ liệt sĩ hay một đài tưởng niệm giữa đại ngàn, ta hãy lặng lòng tự nhủ: Chúng tôi vẫn nhớ các anh, các chị. Chúng tôi sẽ sống tốt hơn từ sự hy sinh của các anh, các chị. Những mùa hoa hôm nay sẽ còn nở, bởi đã có một thời hoa lửa – nơi những người con Khánh Sơn đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.



