Liệt sĩ Nghiêm Phú Khánh
Liệt sĩ Nghiêm Phú Khánh
Ở vùng trung du hiền hòa của Bắc Giang, thị trấn Chũ thuộc huyện Lục Ngạn từng tiễn đưa một người con ưu tú – liệt sĩ Nghiêm Phú Khánh.
Sinh năm 1948, Khánh trưởng thành trong những năm tháng đất nước còn chia cắt. Từ nhỏ anh đã nổi tiếng học giỏi, đặc biệt yêu thích môn lịch sử. Thầy giáo từng nói: “Khánh sinh ra để làm người dẫn đường.” Có lẽ vì thế mà khi nhập ngũ năm 1966, anh nhanh chóng trở thành Trung đội phó – người vừa chỉ huy, vừa làm chỗ dựa tinh thần cho đồng đội.
Thuộc Bộ Tư lệnh 959, anh hành quân vào chiến trường Mặt trận phía Tây. Nơi ấy không chỉ có bom đạn mà còn có rừng sâu, sốt rét, thiếu thốn trăm bề. Nhưng mô-típ câu chuyện của Nghiêm Phú Khánh không chỉ là sự chiến đấu anh dũng – mà là hình ảnh “người thắp lửa giữa rừng”.
Giữa những đêm Trường Sơn mịt mùng, anh thường nhóm một bếp lửa nhỏ, đọc thư quê nhà cho cả trung đội nghe. Anh nói về dòng sông quê, về mùa vải chín ở Chũ, về con đường đất đỏ dẫn vào nhà mình. Với anh, ký ức quê hương chính là sức mạnh để vượt qua gian khổ.
Ngày 22 tháng 02 năm 1973, trong một trận chiến đấu ác liệt vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc, Nghiêm Phú Khánh đã anh dũng hy sinh. Đồng đội kể rằng trước giờ xuất kích, anh vẫn dặn:
“Dù thế nào cũng phải giữ vững đội hình. Còn người là còn quê hương.”
Anh ra đi ở tuổi 25 – độ tuổi đẹp nhất của đời người. Tin hy sinh được gửi về qua nhiều chặng đường, để rồi gia đình lặng lẽ lập bàn thờ trong căn nhà nhỏ ở Chũ.
Nhiều năm sau, hồ sơ của anh được Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang lưu giữ. Nhưng trong ký ức người thân và đồng đội, anh không chỉ là một cái tên trong danh sách liệt sĩ. Anh là người trung đội phó luôn đi đầu, là ánh lửa nhỏ giữa rừng sâu, là người con của Chũ mang theo cả quê hương vào chiến trường.
Câu chuyện về Nghiêm Phú Khánh là mô-típ của ánh sáng: dù giữa bom đạn và mất mát, tinh thần và niềm tin của người lính vẫn cháy sáng, để hôm nay đất nước được bình yên.



