Liệt sĩ Ngô Văn Tịnh (1954-1973)
Quê ngoại của em là xã Hồng Thái, huyện Kiến Xương – một vùng quê thanh bình với những cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, những con đường làng quanh co rợp bóng tre và tiếng gió thổi rì rào mỗi buổi chiều. Nhưng ẩn sau vẻ yên bình ấy là biết bao câu chuyện thiêng liêng về những con người đã hiến dâng cả tuổi trẻ cho Tổ quốc trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Trong số đó, người mà em nhớ nhất chính là anh Ngô Văn Tịnh – một thanh niên xung phong của quê hương em.
Anh Tịnh sinh ra trong một gia đình nghèo nhưng giàu tình yêu thương và ý chí vươn lên. Từ khi còn nhỏ, anh đã quen với tiếng gà gáy mỗi sớm, mùi rơm rạ sau vụ gặt và những buổi theo cha mẹ ra đồng giữa nắng gió. Cuộc sống lam lũ đã rèn cho anh sự chịu thương chịu khó và một trái tim nhân hậu. Năm anh vừa tròn mười tám tuổi, khi đất nước bước vào giai đoạn chiến tranh khốc liệt nhất, anh không chần chừ mà ghi tên tình nguyện vào đội Thanh niên xung phong, mang trong tim khát vọng được góp sức mình cho độc lập dân tộc.
Bà em kể lại rằng, hôm anh lên đường, cả thôn Nhân Xá tiễn anh trong không khí vừa xúc động vừa tự hào. Mẹ anh vừa khóc vừa dúi vào tay anh mấy nắm cơm nắm còn ấm, nghẹn ngào dặn:
“Đi mạnh giỏi nhé con, hoàn thành nhiệm vụ rồi về với mẹ!”
Anh Tịnh chỉ kịp quay lại gật đầu, nở nụ cười hiền rồi hòa vào dòng người ra mặt trận.
Vào đội thanh niên xung phong, anh được phân công làm nhiệm vụ mở đường Trường Sơn – tuyến đường huyết mạch chi viện cho tiền tuyến. Công việc vô cùng gian khổ: ban ngày nắng cháy da, ban đêm bom đạn sáng rực cả bầu trời, tiếng máy bay gầm rú không lúc nào ngớt. Nhưng trong gian khổ ấy, anh Tịnh lúc nào cũng giữ tinh thần lạc quan, mạnh mẽ. Anh thường kể cho đồng đội nghe về quê Hồng Thái thân yêu: về con đê chạy dài trong gió, dòng sông nhỏ uốn lượn quanh làng và những mùa lúa chín vàng thơm mùi nắng. Những câu chuyện bình dị ấy đã tiếp thêm niềm tin, nghị lực và hy vọng sống cho biết bao con người nơi tuyến lửa.
Một lần, khi đơn vị đang khẩn trương làm đường để xe chở thương binh kịp thời vượt qua, cả khu vực bất ngờ bị máy bay địch ném bom dữ dội. Đất đá sạt lở, lấp kín mặt đường. Không đợi lệnh, anh Tịnh lao ngay vào nơi nguy hiểm nhất để dọn đường cùng đồng đội. Mồ hôi hòa lẫn với bụi đất, gương mặt anh nhòe đi trong khói lửa. Khi đoạn đường vừa được thông, để xe kịp thời vượt qua, thì một quả bom nữa lại rơi xuống. Anh Tịnh đã anh dũng hy sinh ngay tại vị trí mình đứng, khi nhiệm vụ vẫn còn đang dang dở…
Ngày anh trở về quê hương trong vòng tay của người dân xã Hồng Thái, trời như trầm xuống. Cả xã lặng đi trong tiếng kèn truy điệu não nùng. Những hàng tre đứng im phăng phắc, cánh đồng lúa cúi rạp trong gió như cũng cúi đầu tiễn đưa người con trai dũng cảm của quê hương về với đất mẹ. Ai cũng đau xót, nhưng ai cũng tự hào vì anh đã sống một cuộc đời ngắn ngủi mà rực rỡ giữa thời hoa lửa.
Dù đã nhiều năm trôi qua, nhưng tên anh Ngô Văn Tịnh vẫn được khắc trang trọng trên bia tưởng niệm liệt sĩ ở đầu làng. Mỗi lần đi ngang qua, em đều thấy lòng mình bồi hồi xúc động. Em tưởng như vẫn thấy dáng hình anh trong màu áo thanh niên xung phong, giữa khói lửa chiến tranh mà ánh mắt vẫn rạng ngời niềm tin vào ngày mai hòa bình.
Câu chuyện về anh Ngô Văn Tịnh không chỉ là niềm tự hào của riêng xã Hồng Thái, mà còn là biểu tượng đẹp cho tinh thần “thời hoa lửa” – tinh thần của lòng yêu nước, sự dũng cảm và sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Hôm nay, được sống trong hòa bình, được học tập dưới mái trường yên ấm, em càng thêm trân trọng cuộc sống hiện tại và biết ơn những con người như anh. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập, rèn luyện thật tốt, sống có trách nhiệm để xứng đáng với thế hệ cha anh đã ngã xuống cho độc lập, tự do của đất nước.



