Bài viết

LIỆT SĨ NGUYỄN CAO QUÝ – NGƯỜI TIỂU ĐỘI PHÓ QUÊ HƯƠNG TÂN AN

Nguyễn Cao Quý sinh năm 1942, vào thời điểm đất nước còn chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của người thanh niên quê Tân An gắn liền với những biến động dữ dội của lịch sử dân tộc.

Cần Thơ22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

LIỆT SĨ NGUYỄN CAO QUÝ – NGƯỜI TIỂU ĐỘI PHÓ QUÊ HƯƠNG TÂN AN

“Có những người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tên tuổi của họ thì ở lại mãi với quê hương”

Chiến tranh đã lùi xa, những con đường quê hôm nay đã đổi thay, những cánh đồng ở Tân An, Cần Đước, Long An vẫn xanh màu lúa mới. Cuộc sống thanh bình khiến thế hệ hôm nay đôi khi khó hình dung được những năm tháng chiến tranh khốc liệt mà cha anh đã từng trải qua.

Nhưng trên mảnh đất ấy, mỗi tấc đất, mỗi dòng sông, mỗi con đường đều có thể lưu giữ một câu chuyện. Đó là câu chuyện về những người con của quê hương đã gác lại tuổi trẻ, gia đình và những ước mơ riêng để bước vào cuộc chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Một trong những người con ấy là liệt sĩ Nguyễn Cao Quý (1942 – 1967), quê quán xã Tân An, huyện Cần Đước, tỉnh Long An.

Tuổi trẻ gửi lại quê hương

Nguyễn Cao Quý sinh năm 1942, vào thời điểm đất nước còn chìm trong chiến tranh. Tuổi thơ và những năm tháng trưởng thành của người thanh niên quê Tân An gắn liền với những biến động dữ dội của lịch sử dân tộc.

Đó là một thế hệ lớn lên không có nhiều lựa chọn.

Trước mắt họ là ruộng đồng, là gia đình, là những người thân yêu; nhưng phía trước cũng là tiếng súng, là những trận càn, những cuộc chia ly và sự sống luôn đứng trước thử thách.

Trong hoàn cảnh ấy, nhiều thanh niên đã lên đường.

Nguyễn Cao Quý cũng trở thành người chiến sĩ của Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ một người con của quê hương Tân An, đồng chí mang trên vai trách nhiệm của người lính, chiến đấu giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Chức vụ Tiểu đội phó được ghi trong hồ sơ chính thức tuy giản dị nhưng cho thấy đồng chí đã được giao trách nhiệm cùng đồng đội tổ chức, chỉ huy và thực hiện nhiệm vụ chiến đấu. Đằng sau chức vụ ấy là sự tin tưởng của đơn vị và tinh thần trách nhiệm của một người lính đối với đồng đội, với quê hương, đất nước.

Ngày 4 tháng 3 năm 1967

Năm 1967, cuộc chiến tranh chống Mỹ bước vào thời kỳ ngày càng khốc liệt.

Trong những năm tháng ấy, người lính ra trận không biết ngày trở về. Mỗi lần rời căn cứ, rời nơi đóng quân, họ đều hiểu rằng mình có thể phải đối mặt với sự hy sinh.

Ngày 04 tháng 3 năm 1967, người chiến sĩ quê Tân An – Nguyễn Cao Quý – đã hy sinh.

Đồng chí ra đi khi mới khoảng 25 tuổi.

Hai mươi lăm năm tuổi đời – một quãng đời còn rất trẻ.

Ở tuổi ấy, một người bình thường có thể đang nghĩ về tương lai, về gia đình, về những mùa lúa mới, về những ngày bình yên phía trước. Nhưng Nguyễn Cao Quý và biết bao người lính cùng thế hệ đã lựa chọn con đường chiến đấu.

Sự hy sinh của đồng chí đã khép lại một cuộc đời, nhưng không khép lại ý nghĩa của cuộc đời ấy.

Tên tuổi Nguyễn Cao Quý được ghi vào danh sách những người con của quê hương đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.

Người nằm lại, quê hương còn nhớ

Sau chiến tranh, những người trở về tiếp tục xây dựng cuộc sống. Những người đã hy sinh thì trở thành một phần ký ức thiêng liêng của quê hương.

Đối với mỗi gia đình liệt sĩ, sự hy sinh của người thân không bao giờ chỉ là một dòng thông tin trong hồ sơ.

Đó là một khoảng trống không gì có thể bù đắp.

Có thể là người mẹ đã chờ con qua nhiều mùa lúa.

Có thể là người cha đã âm thầm giữ lại những kỷ vật của con.

Có thể là những người anh, người chị, người em vẫn nhớ một người thân đã mãi mãi không trở về.

Và cũng có thể là những thế hệ con cháu hôm nay chưa từng gặp mặt người liệt sĩ nhưng vẫn tự hào khi biết rằng quê hương mình từng có những người con như thế.

Vì vậy, khi nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Cao Quý, chúng ta không chỉ nhắc đến một người chiến sĩ đã hy sinh ngày 04 tháng 3 năm 1967. Chúng ta còn nhắc đến cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống trong thời đại mà độc lập, tự do phải đánh đổi bằng máu và tuổi xuân.

Một cái tên – một lời nhắc nhở

Năm tháng có thể làm phai mờ nhiều dấu vết của chiến tranh.

Những trận địa xưa có thể đã trở thành những cánh đồng.

Những con đường hành quân ngày trước có thể nay đã trở thành đường quê đông đúc.

Nhưng sự hy sinh của những người như Nguyễn Cao Quý thì không thể bị lãng quên.

Hồ sơ chính thức đã ghi lại tên đồng chí: Nguyễn Cao Quý – Tiểu đội phó Quân đội nhân dân Việt Nam – quê quán xã Tân An, huyện Cần Đước, tỉnh Long An – hy sinh ngày 04 tháng 3 năm 1967. Đó là những dòng chữ ngắn gọn, nhưng phía sau những dòng chữ ấy là cả một cuộc đời.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn