Liệt sĩ Nguyễn Công Phú
Liệt sĩ Nguyễn Công Phú
Tháng cuối năm 1967, ở một khu rừng sâu nơi mặt trận phía Nam trong thời kỳ Chiến tranh Việt Nam, người Trung đội trưởng Nguyễn Công Phú ngồi bên ánh đèn nhỏ, mở cuốn sổ tay đã sờn góc. Ngoài kia, tiếng côn trùng hòa lẫn với những âm thanh xa xa của chiến trường.
Ông bắt đầu viết vài dòng gửi về quê nhà Chũ, nơi thuộc huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang.
“Quê mình chắc đang vào mùa gặt. Không biết cánh đồng trước nhà năm nay lúa có tốt không…”
Ông nhớ con đường đất đỏ dẫn ra cánh đồng, nhớ những buổi chiều gió thổi qua những đồi cây xanh. Sinh năm 1938, Nguyễn Công Phú lớn lên ở vùng quê yên bình ấy. Nhưng khi đất nước cần, năm 1965 ông đã rời quê hương để nhập ngũ.
Trong đơn vị, ông được giao nhiệm vụ Trung đội trưởng. Với đồng đội, ông không chỉ là người chỉ huy mà còn là người anh lớn. Những cuộc hành quân dài, những đêm phục kích giữa rừng sâu, ông luôn là người đi trước, động viên từng chiến sĩ trẻ.
Lá thư trong cuốn sổ tay vẫn còn dang dở.
“Ở đây anh em vẫn khỏe. Mọi người đều quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ để sớm có ngày trở về…”
Nhưng ngày trở về ấy đã không đến.
Ngày 2 tháng 11 năm 1967, trong một trận chiến ác liệt tại chiến trường phía Nam, người Trung đội trưởng Nguyễn Công Phú đã anh dũng hy sinh khi đang chỉ huy đơn vị chiến đấu, hiến dâng cuộc đời mình vì sự nghiệp chống Mỹ bảo vệ Tổ quốc.
Lá thư chưa kịp gửi về quê nhà.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, quê hương Chũ vẫn bình yên như xưa. Những con đường làng, cánh đồng và đồi cây vẫn xanh. Nhưng trong ký ức của người dân nơi đây, họ vẫn nhớ về người con của quê hương – Nguyễn Công Phú, người đã ra đi để những mùa yên bình ấy được tiếp nối.



