Bài viết

LIỆT SĨ NGUYỄN NGỌC KHUY – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ VÀO NAM CHIẾN ĐẤU

Nguyễn Ngọc Khuy sinh năm 1941, quê quán Tân Tiến, Phổ Yên. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, tuổi thơ và tuổi thanh niên của anh gắn với quê hương miền Bắc trong những năm chiến tranh. Tháng 6 năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ngày càng quyết liệt, Nguyễn Ngọc Khuy lên đường nhập ngũ.

Cần Thơ22/08/2026Lâm Văn Hiệp (Đoàn xã Vĩnh Thuận Đông)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LIỆT SĨ NGUYỄN NGỌC KHUY – NGƯỜI CHIẾN SĨ TRẺ VÀO NAM CHIẾN ĐẤU

“Có những người tuổi xuân chỉ vừa kịp gọi tên,
đã gửi lại nơi chiến trường một phần đời đẹp nhất.
Tên các anh không chỉ nằm trên bia đá,
mà còn sống mãi trong ký ức của Tổ quốc.”

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, hàng triệu người con đất Việt đã rời quê hương, tạm biệt gia đình, khoác lên mình màu áo người lính để lên đường bảo vệ Tổ quốc. Có những người trở về trong ngày đất nước hòa bình, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại giữa những cánh rừng, dòng sông, chiến trường xa xôi. Mỗi người một quê hương, một hoàn cảnh, một câu chuyện, nhưng họ cùng gặp nhau ở một điểm chung: sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của dân tộc.

Trong dòng người ấy có liệt sĩ Nguyễn Ngọc Khuy, người con quê hương Tân Tiến, Phổ Yên, đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.

Từ quê hương lên đường nhập ngũ

Nguyễn Ngọc Khuy sinh năm 1941, quê quán Tân Tiến, Phổ Yên. Lớn lên trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, tuổi thơ và tuổi thanh niên của anh gắn với quê hương miền Bắc trong những năm chiến tranh.

Tháng 6 năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ngày càng quyết liệt, Nguyễn Ngọc Khuy lên đường nhập ngũ.

Ở tuổi thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời, thay vì lựa chọn cuộc sống bình yên bên gia đình, người thanh niên Nguyễn Ngọc Khuy đã chọn con đường của người lính. Anh cùng đồng đội mang theo niềm tin và trách nhiệm của thế hệ mình, lên đường vì miền Nam, vì sự nghiệp thống nhất đất nước.

Chỉ sau một thời gian ngắn huấn luyện, tháng 8 năm 1965, Nguyễn Ngọc Khuy vào Nam chiến đấu. Những ngày hành quân dài giữa núi rừng, những con đường Trường Sơn gian khổ và những trận chiến đang chờ phía trước đã đưa người chiến sĩ trẻ rời xa quê nhà ngày một xa hơn.

Không ai biết rằng chuyến đi ấy cũng là chuyến đi cuối cùng của anh.

Người chiến sĩ Đại đội 104

Theo hồ sơ được ngành Chính sách Quân đội công bố, khi hy sinh, đồng chí Nguyễn Ngọc Khuy là Binh nhất, chiến sĩ thuộc Đại đội 104, VQ5.

Đối với một người lính trẻ mới nhập ngũ chưa lâu, chiến trường miền Nam năm 1965 là nơi vô cùng khắc nghiệt. Những trận chiến diễn ra trong điều kiện thiếu thốn, hiểm nguy luôn cận kề. Người lính phải đối mặt với bom đạn, bệnh tật, đói khát và những cuộc hành quân kéo dài giữa rừng núi.

Nhưng trong hoàn cảnh ấy, điều giữ những người lính ở lại bên nhau chính là tình đồng chí, đồng đội.

Có lẽ Nguyễn Ngọc Khuy cũng như biết bao người lính cùng thế hệ, đã từng có những buổi tối ngồi bên nhau dưới tán rừng, nhắc về quê nhà, nhớ cha mẹ, anh em và những người thân yêu. Có thể anh từng kể cho đồng đội nghe về quê hương Tân Tiến, về những con đường làng, những mái nhà thân thuộc và mong ước một ngày chiến tranh kết thúc để được trở về.

Nhưng chiến tranh không cho tất cả những người lính trẻ cơ hội trở về.

Ngày 26 tháng 11 năm 1965

Ngày 26 tháng 11 năm 1965, tại chiến trường, cuộc đời người chiến sĩ trẻ Nguyễn Ngọc Khuy dừng lại.

Anh hy sinh khi mới 24 tuổi.

Hồ sơ chính sách quân đội ghi nhận nơi an táng ban đầu của anh là cạnh sông La Păng, vùng Trạm 2.

Hai mươi bốn tuổi – cái tuổi mà một người trẻ hôm nay có thể đang bắt đầu những ước mơ về tương lai, về gia đình, về một cuộc sống bình dị. Nhưng với Nguyễn Ngọc Khuy, tuổi 24 lại trở thành dấu mốc cuối cùng của một cuộc đời người lính.

Anh đã nằm lại nơi chiến trường xa quê.

Không còn những bước chân trở về trên con đường làng. Không còn những buổi chiều đoàn tụ bên gia đình. Không còn những mùa lúa mới nơi quê hương.

Chỉ còn lại một cái tên.

Nguyễn Ngọc Khuy.

Một cuộc đời ngắn, một sự hy sinh lớn

Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Ngọc Khuy trở nên xúc động chính là thời gian anh được sống và chiến đấu quá ngắn.

Tháng 6 năm 1965 nhập ngũ.

Tháng 8 năm 1965 vào Nam.

Đến ngày 26 tháng 11 năm 1965, người chiến sĩ trẻ đã hy sinh.

Chỉ vài tháng từ ngày nhập ngũ đến khi nằm lại chiến trường, nhưng những tháng ngày ấy đã trở thành một phần lịch sử không thể phai mờ.

Sự hy sinh của Nguyễn Ngọc Khuy cũng giống như sự hy sinh của hàng vạn, hàng triệu người lính trong những năm tháng chiến tranh: tuổi đời có thể ngắn ngủi, nhưng ý nghĩa của sự hy sinh thì trường tồn.

Các anh không chiến đấu để được ca ngợi.

Các anh chiến đấu vì quê hương.

Các anh không biết ngày đất nước thống nhất sẽ đến vào lúc nào.

Nhưng các anh vẫn đi.

Và chính sự lựa chọn ấy đã góp phần làm nên ngày hòa bình hôm nay.

Tên anh còn mãi với quê hương

Sau nhiều thập niên, thông tin về liệt sĩ Nguyễn Ngọc Khuy vẫn được các cơ quan chức năng tìm kiếm, bổ sung và hoàn thiện. Báo Quân đội nhân dân đã đăng thông tin về trường hợp hy sinh của anh, đồng thời đề nghị các cơ quan, đơn vị, cựu chiến binh và nhân dân nếu biết thêm thông tin về thân nhân hoặc phần mộ của anh thì cung cấp để tiếp tục hoàn thiện hồ sơ.

Đó không chỉ là việc tìm kiếm một phần mộ.

Đó còn là hành trình tìm lại một phần ký ức của lịch sử.

Bởi phía sau mỗi cái tên trên danh sách liệt sĩ là một con người bằng xương bằng thịt; là một người con của cha mẹ; một người anh, người em; một người đồng chí, đồng đội.

Nguyễn Ngọc Khuy cũng vậy.

Anh từng có một mái nhà để nhớ, một quê hương để thương, những người thân để mong ngày trở về. Nhưng anh đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để đất nước có ngày hòa bình.

Lời tri ân người chiến sĩ tuổi 24

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những thế hệ trẻ được học tập, lao động và xây dựng cuộc sống trong điều kiện bình yên, chúng ta càng hiểu hơn giá trị của hai chữ hòa bình.

Hòa bình ấy không tự nhiên mà có.

Nó được đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và máu xương của biết bao thế hệ.

Trong đó có người chiến sĩ trẻ Nguyễn Ngọc Khuy.

Anh ra đi khi tuổi đời mới 24.

Anh không kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất.

Không kịp nhìn quê hương đổi mới.

Không kịp tận hưởng những tháng ngày bình yên mà anh và đồng đội đã góp phần giành lấy.

Nhưng sự hy sinh của anh không bao giờ là vô nghĩa.

Tên anh đã trở thành một phần của lịch sử.

Tuổi xuân của anh đã hòa vào tuổi xuân của đất nước.

Và ký ức về anh sẽ còn được nhắc lại cho những thế hệ mai sau như một lời nhắc nhở rằng: độc lập, tự do và hòa bình hôm nay được xây dựng từ sự hy sinh của biết bao người đi trước.

Xin được cúi đầu trước anh – liệt sĩ Nguyễn Ngọc Khuy, sinh năm 1941, hy sinh ngày 26 tháng 11 năm 1965.

Hai mươi bốn tuổi, anh đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường.

Nhưng trong lòng Tổ quốc, anh sẽ mãi mãi ở tuổi thanh xuân.

Xin đời đời ghi nhớ công ơn liệt sĩ Nguyễn Ngọc Khuy.

Xin đời đời tri ân những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn