Liệt Sĩ: Nguyễn Ngọc Tuệ
Trong dòng họ tôi, nhắc đến hai chữ “liệt sĩ”, ai cũng củi đầu đầy kính trọng và bùi ngùi. Người mà cả gia đình luôn nhớ đến, dù chưa ai trong thế hệ chúng tôi được gặp mặt, chính là ông – người đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, để bào vệ nên độc lập cho Tổ quốc. Với tôi, ông không chỉ là một cái tên được khắc trên tấm bia đá lạnh, mà là cả một câu chuyện lớn lao về lòng dũng cảm và tình yêu nước thiêng liêng. Ông tôi lên đường nhập ngũ năm mà là cả mộười Tuổi ấy, người ta đang hăm hở vườn bảo mơ ước học hành, lập nghiệp, yêu đương. Nhưng ông lại choon một con đường khác – con đường ra chiến trường. Bà có kể rằng ngày ông khoác ba lô đi, đường làng trải dài trong sương sớm, bà chỉ biết ôm chặt trai rồi nghẹn ngào dận: “Đi thì nhớ giữ mình, còn nhé. Ông mỉm cười, bảo mẹ đùng lò, vì “còn trẻ, còn khỏe, con đi để đất nước được yên bình mai sau". Những là thư ông gửi về không nhiều, nhưng là nào cũng tràn đầy tinh thần lạc quan của một người lính trẻ. Ông kể về những trận hành quân xuyên rừng. về đêm đốt lửa làm bạn với gió núi, về đồng đội vui vẻ dù bom đạn đang rình rập Ông viết: “Chiến tranh ác liệt thật, nhưng mẹ đừng buồn. Con còn sống là con còn chiến đấu. Đọc những dòng chữ ấy, ai cũng thấy trong ông là khí phách của cả một thế hệ, sẵn sàng hiến dâng tuổi xuân vì độc lập dân tộc. Theo lời kể của những đồng đội may mắn trở về, ông là người lính gan dạ và trách nhiệm. Trong mỗi trận đánh, ông luôn xung phong đi trước để bảo vệ đội hình. Có lần đơn vị hành quân qua bài đòi bị máy bay địch phát hiện, ông đã quay lại công một đồng đội bị thương ra khỏi vùng bom. Đó là lần hiếm hoi toàn đội thấy ông run lên vì sợ, nhưng vẫn kiên quyết không bỏ bạn lại phía sau. Hành động ấy khiến ai cũng quý mến ông hơn Rồi một ngày, ông không bao giờ trở về nữa. Tin báo từ đến trong một buổi chiều mưa xám. Bà có ôm tờ giấy báo, ngã quỵ ngay cửa nhà. Từ đó, mái tóc bà bạc rất nhanh. Đơn vị ông cho biết ông hy sinh trong một trận đánh giữ chốt quan trọng ở vùng rừng miền Đông. Trước khi ngã xuống, ông vẫn có kéo đồng đội vào hầm trú ẩn, còn mình thì chạy ra bên ngoài đánh lạc hướng hỏa lực địch. Ông ra đi ở tuổi đôi mươi – cái tuổi đẹp nhất của một đời người. Nhưng chính sự ra đi ấy đã khiến tên ông được khắc vào bia tưởng niệm của xã, ghi nhận sự hy sinh anh dũng. Tôi sinh ra khi chiến tranh đã lùi xa nhiều thập kỷ. Thế nhưng mỗi lần nghe bà có nhắc về ông, lòng tôi lại thấy như có một tiếng chuông khẽ rung. Tôi chưa từng được nhìn thấy ông bằng xương bằng thịt, chỉ biết hình dung qua qua tấm ảnh cũ được ép dưới mặt kính bàn thờ - một chàng trai gương mặt hiền lành, đôi mắt sáng và nụ cười hiền hậu. Nhưng tôi biết, đằng sau nụ cười ấy là một tâm hồn quả cảm của người chiến sĩ sẵn sàng lấy cái chết để đổi lấy sự sống cho đồng bào. Mỗi dịp tháng Bảy, tôi cùng gia đình lại lên nghĩa trang liệt sĩ. Đứng trước hàng trăm tấm bia trắng trải dài, tôi chợt hiểu rằng ông tôi không đơn độc. Biết bao người trẻ đã ngã xuống như ông. Biết bao thanh xuân đã hóa thành đất đỏ, thành cỏ xanh, thành bình yên cho đất nước hôm nay. Tôi cảm nhận rằng sự hy sinh của ông không chỉ thuộc về gia đình, mà thuộc về cả dân tộc. Có lần tôi hỏi bà có: "Ngày ấy, bà có giận ông không? Vì sao ông lại chọn ra chiến trường để rồi không trở về?" Bà chỉ khẽ lắc đầu, đôi mắt đã mờ đục nhưng ảnh lên vẻ tự hào, "Giận sao được. Con người ta sinh ra đâu chỉ vì gia đình nhỏ, mà còn vì cái nhà lớn là đất nước này. Ông con chọn như như thế, bà thương lắm, nhưng cũng mừng cho con của bà đã sống một đời có ý nghĩa. Câu nói ấy khiến tôi hiểu ra rằng hy sinh lớn nhất không chỉ thuộc về người lính, mà còn thuộc về những người ở lại. Nếu không có những người mẹ sẵn sàng tiến con, làm sao có những người lính ra trận? Nếu không có biết bao gia đình chấp nhận mất mát, làm sao có được độc lập hôm nay? Ông tôi đã ngã xuống, nhưng tinh thần của ông vẫn còn mãi trong lòng những người ở lại. Hôm nay, đứng trong hòa bình, tôi thấy trách nhiệm của mình càng lớn hơn. Tôi không thể chiến đấu như ông đã từng, nhưng tôi có thể sống thật tốt, học tập chăm chỉ, góp phần xây dựng đất nước giàu mạnh – đó cũng chính là cách tôi tri ân ông và những liệt sĩ đã ngã xuống. Bởi đất nước này được xây nên từ máu xương của những người như ông - người liệt sĩ mà tôi vô cùng tự hào.



