Liệt sĩ Nguyễn Thanh Xuân - Lá thư của cậu học trò cầm súng
Lá thư đầy nỗi nhớ trường lớp, thầy cô của một cậu học trò lớp 12 tình nguyện tòng quân, viết từ chiến trường Campuchia gửi về cho cô ruột, trở thành lá thư cuối cùng trước khi anh hy sinh

Đang học dở dang lớp 12, cậu học trò Nguyễn Thanh Xuân đã tình nguyện tòng quân để được cầm súng ra trận. Sau đó, anh được điều động sang chiến đấu tại chiến trường Campuchia (thường được gọi là chiến trường K).
Suốt thời gian trong quân ngũ, hình ảnh mái trường, tà áo trắng, bạn bè và thầy cô vẫn luôn hiện về trong tâm trí người lính trẻ. Trong một lá thư gửi về cho cô ruột của mình, anh Xuân đã bày tỏ nỗi nhớ da diết những mùa thi, tiếng ve sầu và hàng phượng vĩ của một thời áo trắng, tự hỏi liệu những hình ảnh quen thuộc ấy có còn chờ đợi mình hay đã lùi lại phía sau cùng với tuổi thanh xuân đã qua.
Lá thư sau đó được một người bạn của anh Xuân mang về trao tận tay người cô ruột tại Đắk Lắk. Theo lời gia đình kể lại, ngay khi cầm lá thư trên tay, người cô đã có một linh cảm bất an về đứa cháu của mình, tự hỏi phải chăng đây sẽ là lá thư đầu tiên và cũng là lá thư cuối cùng anh gửi về.
Linh cảm ấy hóa ra không sai. Đến năm 1979, khi người cô về thăm quê và mang theo lá thư, cũng là lúc gia đình Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thừa nhận được tin dữ: anh Nguyễn Thanh Xuân đã hy sinh tại chiến trường K.
Bà Hoàng Thị Bích Hạnh, Giám đốc Ban Quản lý Di tích danh thắng Quảng Nam, nhận định rằng những lá thư nhuốm màu thời gian như thế, dù nét chữ giản dị, vẫn ẩn chứa những hồi ức đầy xúc cảm về hạnh phúc, yêu thương và cả nỗi đau sinh tử, chính sự chân thật ấy đã khiến những trang thư có sức lay động qua nhiều thế hệ.


