Bài viết

liệt sĩ Nguyễn Thị Bé “Đoá hoa bất tử giữa vành đai lửa"

Tây Ninh01/05/2026Nguyễn Thị Mỹ Dân (Đoàn thanh niên xã Cầu Khởi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những năm tháng đã đi vào lịch sử không chỉ bằng con số của các niên biểu khô khan, mà được tạc bằng máu và hoa của một thế hệ kiên cường. Đó chính là "thời hoa lửa" – cái thời mà lý tưởng cách mạng rực cháy trong tim thanh niên Việt Nam như một thứ đức tin thiêng liêng nhất, soi sáng mọi đêm tối của chiến tranh. Đứng giữa mảnh đất Tây Ninh đầy nắng gió, nơi từng là "thủ đô kháng chiến" với những cánh rừng Chàng Riêng, rừng Rùm huyền thoại, lòng ta không khỏi bồi hồi khi nghĩ về những người con đã hiến dâng tuổi thanh xuân đẹp nhất để đổi lấy màu xanh hòa bình hôm nay. Với tư cách là một Đoàn viên thanh niên thế hệ Hồ Chí Minh, tôi xin được ngược dòng thời gian, để trái tim mình cùng nhịp đập với một trong những biểu tượng bất khuất nhất của đất thép Gò Dầu: Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Thị Bé.

Nguyễn Thị Bé, hay còn được đồng đội gọi bằng cái tên thân thương là Bé Hồng, sinh năm 1944 trong một gia đình nông dân nghèo giàu truyền thống cách mạng tại xã Thanh Phước, huyện Gò Dầu. Sinh ra và lớn lên giữa lúc quê hương đang quằn quại dưới gót giày xâm lược, lý lịch của chị không rực rỡ bởi những bằng cấp cao sang, mà được viết nên bằng lòng căm thù giặc sâu sắc. Tuổi thơ của chị là những buổi chiều nhìn khói bom mù mịt phía chân trời, là những lần chứng kiến xóm làng bị tàn phá, người thân bị tù đày. Ngọn lửa cách mạng đã nhen nhóm trong lòng cô gái nhỏ từ những điều mắt thấy tai nghe ấy. Năm 1961, khi mới bước sang tuổi 17 – lứa tuổi mà lẽ ra người con gái được mộng mơ về một tương lai êm đềm, chị đã dứt khoát gác lại những riêng tư, tình nguyện gia nhập đội du kích xã, chính thức bắt đầu cuộc đời cách mạng đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi vinh quang.

Tây Ninh những năm kháng chiến chống Mỹ là một chiến trường vô cùng khắc nghiệt. Là cửa ngõ của căn cứ Trung ương Cục miền Nam, nơi đây trở thành "túi bom" của kẻ thù. Chúng muốn biến mảnh đất này thành những "vành đai trắng" bằng chất độc hóa học và bom cày đạn xới. Giữa cái bối cảnh "đất không còn một ngọn cỏ xanh, trời không còn một khoảng không bình lặng" ấy, Nguyễn Thị Bé đã thể hiện một bản lĩnh kiên cường hiếm có. Từ một nữ du kích địa phương, với sự nhanh nhẹn, thông minh và thông thuộc địa hình như lòng bàn tay, chị nhanh chóng trở thành một chiến sĩ giao liên và trinh sát xuất sắc của huyện đội Gò Dầu. Quá trình hoạt động cách mạng của chị là chuỗi ngày dài băng rừng, lội suối, đối mặt với những cuộc càn quét "tìm và diệt" đầy hiểm nguy để đưa tin tức, dẫn đường cho cán bộ. Chị đã tham gia hơn 100 trận đánh lớn nhỏ, cùng đồng đội diệt ác phá kìm, góp phần làm nên danh hiệu "Gò Dầu đất thép" lẫy lừng.

Đỉnh cao của tinh thần quả cảm ấy là trận đánh vào tháng 12 năm 1973, trận đánh đã tạc nên tượng đài bất tử về người con gái Gò Dầu. Trong một chuyến công tác bí mật, chị Bé cùng đồng đội bất ngờ lọt vào ổ phục kích của cả một tiểu đoàn quân địch. Giữa vòng vây trùng điệp, khi quân thù kêu gọi đầu hàng, chị đã đáp lại bằng những loạt súng đanh thép. Một mình chị giữa làn mưa đạn, dùng từng viên đạn, từng quả lựu đạn cuối cùng để thu hút hỏa lực về phía mình, tạo kẽ hở cho đồng đội kịp thời rút lui và bảo vệ tuyệt đối tài liệu bí mật của Đảng. Khi hơi thở đã lịm dần vì vết thương quá nặng, chị vẫn bình thản dựa lưng vào gốc cây, tay nắm chặt quả lựu đạn cuối cùng. Chị đã hy sinh trong tư thế của một người chiến thắng, chọn cái chết để giữ trọn lời thề trung thành với Tổ quốc. Chị ra đi khi tuổi đời mới mười tám đôi mươi, để lại một khoảng trống đau thương nhưng cũng đầy kiêu hãnh cho mảnh đất Tây Ninh.

Bên cạnh sự hy sinh oanh liệt, thời hoa lửa ấy còn đẹp vô ngần bởi tình đồng đội thiêng liêng. Trong những hầm chữ A chật hẹp, những người lính như chị Bé đã chia nhau từng bát cơm hẩm trộn sắn, nhường nhau ngụm nước suối giữa cơn sốt rét rừng hành hạ. Họ trao nhau những lá thư tay viết vội, những kỷ vật đơn sơ làm từ xác máy bay địch. Tình cảm ấy không chỉ là sự gắn kết của những người cùng lý tưởng, mà là sự hòa quyện của những tâm hồn sẵn sàng chết để người kia được sống. Giữa tiếng bom rơi, họ vẫn cười, vẫn hát, vẫn mơ về một ngày mai hòa bình. Chính sức sống mãnh liệt ấy đã biến những con người bình thường thành những vị anh hùng vĩ đại.

Đứng trước tượng đài và câu chuyện về chị, tôi – một Đoàn viên thanh niên đang sống trong hòa bình – cảm thấy lồng ngực mình trào dâng một niềm xúc động và hổ thẹn khôn nguôi. Hổ thẹn vì đôi khi mình còn than vãn trước những khó khăn nhỏ nhặt, còn lãng phí thời gian vào những điều vô bổ, trong khi thế hệ của chị đã phải đổi bằng cả mạng sống để chúng tôi có được ngày hôm nay. Tôi chợt nhận ra rằng, màu áo xanh Đoàn mà tôi đang khoác trên mình không chỉ là một sắc màu trẻ trung, mà là sự tiếp nối của màu áo lính xanh rêu năm nào.

Tâm tư của một người trẻ hôm nay không chỉ là sự biết ơn, mà còn là nỗi trăn trở về trách nhiệm. Chúng ta không còn phải cầm súng ra trận, nhưng chúng ta có một cuộc chiến khác: cuộc chiến với đói nghèo, lạc hậu và sự vô cảm. Chị Bé đã hiến dâng thanh xuân để giữ đất, giữ rừng, còn chúng tôi phải dùng trí tuệ để làm giàu cho quê hương, dùng nhiệt huyết để giữ gìn những giá trị đạo đức tốt đẹp. Tôi nguyện đem sức trẻ của mình, dưới ngọn cờ của Đoàn, để viết tiếp những trang sử hào hùng của cha ông. Mỗi công trình thanh niên, mỗi hành động tình nguyện, hay chỉ đơn giản là nỗ lực vươn lên trong học tập, đều là một đóa hoa tri ân gửi đến chị và thế hệ hoa lửa năm xưa.

"Thanh xuân của mỗi người chỉ có một, nhưng thanh xuân ấy sẽ trở nên vĩnh cửu khi nó hòa vào dòng chảy của dân tộc." Chị Bé đã sống một cuộc đời như thế. Và tôi, với tư cách là một Đoàn viên, xin hứa sẽ "tiếp lửa" truyền thống, sống một đời không hoài phí, để xứng đáng với sự hy sinh của những đóa hoa đã từng nở rực rỡ trong khói lửa để bảo vệ dáng hình chữ S thiêng liêng. Tây Ninh – mảnh đất trung dũng kiên cường – sẽ mãi là nơi nuôi dưỡng những tâm hồn yêu nước, và chúng tôi sẽ là những người lính thời bình, bảo vệ và xây dựng quê hương ngày càng rạng rỡ hơn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn