LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ QUYÊN
Nguyễn Thị Quyên sinh ra tại Long An – vùng đất nằm ở cửa ngõ miền Tây Nam Bộ, nơi nhân dân có truyền thống yêu nước và kiên cường trong các cuộc đấu tranh cách mạng. Chị lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh. Đó là một thời kỳ mà cuộc sống của người dân gắn liền với bom đạn, chia ly và những cuộc hành quân. Đối với thế hệ thanh niên khi ấy, con đường phía trước không chỉ có gia đình, ruộng đồng và những ước mơ bình dị, mà còn có lời kêu gọi đứng lên bảo vệ quê hương.
LIỆT SĨ NGUYỄN THỊ QUYÊN
Người con gái Long An gửi tuổi xuân vào đất nước
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, trên mảnh đất Nam Bộ kiên cường, biết bao người con đã rời mái nhà thân yêu, mang theo tuổi trẻ, niềm tin và khát vọng hòa bình để bước vào cuộc chiến đấu bảo vệ quê hương. Có những người trở về trong ngày đất nước thống nhất; cũng có những người mãi mãi nằm lại giữa tuổi thanh xuân.
Liệt sĩ Nguyễn Thị Quyên, sinh năm 1949, quê quán Long An, là một trong những người con như thế.
Tuổi trẻ giữa những năm tháng chiến tranh
Nguyễn Thị Quyên sinh ra tại Long An – vùng đất nằm ở cửa ngõ miền Tây Nam Bộ, nơi nhân dân có truyền thống yêu nước và kiên cường trong các cuộc đấu tranh cách mạng.
Chị lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong chiến tranh. Đó là một thời kỳ mà cuộc sống của người dân gắn liền với bom đạn, chia ly và những cuộc hành quân. Đối với thế hệ thanh niên khi ấy, con đường phía trước không chỉ có gia đình, ruộng đồng và những ước mơ bình dị, mà còn có lời kêu gọi đứng lên bảo vệ quê hương.
Ở tuổi đôi mươi – lứa tuổi đẹp nhất của cuộc đời – Nguyễn Thị Quyên đã lựa chọn con đường cách mạng.
Theo thông tin tra cứu về liệt sĩ, một hồ sơ mang tên Nguyễn Thị Quyên, sinh năm 1949, quê phường Tân Hương, Châu Thành, Long An, được ghi thuộc đơn vị K51 và hiện phần mộ được xác định tại Nghĩa trang liệt sĩ Dương Minh Châu, tỉnh Tây Ninh.
Những dòng thông tin ngắn ngủi ấy không thể kể hết một cuộc đời. Nhưng phía sau vài dòng hồ sơ là cả một câu chuyện về một cô gái trẻ đã rời quê hương để đi vào cuộc chiến đấu đầy gian khổ.
Một người con gái – một thế hệ thanh niên
Chiến tranh không bao giờ là câu chuyện của riêng những người cầm súng. Đằng sau mỗi người chiến sĩ là cha mẹ, anh chị em, là mái nhà, là quê hương và những người thân ngày đêm mong ngóng.
Với Nguyễn Thị Quyên, quê hương Long An chắc hẳn là nơi lưu giữ những ký ức tuổi thơ, những con đường quen thuộc, những người thân yêu và những tháng ngày bình dị trước khi chị bước vào cuộc đời chiến đấu.
Nhưng chiến tranh đã đặt cả dân tộc trước một thử thách lớn.
Những người trẻ như chị đã phải gác lại những ước mơ riêng để đi theo tiếng gọi của quê hương. Tuổi hai mươi đáng lẽ là tuổi của những dự định về tương lai, của mái ấm gia đình và những ngày tháng thanh bình. Thế nhưng, đối với thế hệ của Nguyễn Thị Quyên, tương lai trước mắt lại được đánh đổi bằng những năm tháng chiến đấu.
Có lẽ điều đáng quý nhất ở những con người ấy chính là họ không coi sự hy sinh của mình là điều phi thường. Họ chỉ đơn giản nghĩ rằng khi quê hương cần, tuổi trẻ phải lên đường.
Năm 1969 – tuổi xuân dừng lại
Năm 1969, khi cuộc chiến tranh vẫn diễn ra vô cùng khốc liệt, Nguyễn Thị Quyên đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Hai mươi tuổi – một con số khiến người hôm nay không khỏi nghẹn lòng.
Hai mươi tuổi, chị chưa có cơ hội đi hết những năm tháng tuổi trẻ. Chị chưa được chứng kiến ngày đất nước hoàn toàn thống nhất. Chị chưa được trở về quê hương trong niềm vui hòa bình. Những dự định của một cô gái trẻ đã dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh.
Nhưng tuổi xuân của chị không mất đi.
Nó được gửi lại trong từng tấc đất quê hương, trong ký ức của những người từng biết chị và trong lòng biết ơn của các thế hệ hôm nay.
Thông tin về phần mộ cho thấy tên Nguyễn Thị Quyên, sinh năm 1949, quê Long An được ghi nhận tại Nghĩa trang liệt sĩ Dương Minh Châu, Tây Ninh.
Nơi ấy, giữa hàng nghìn phần mộ liệt sĩ, tên chị trở thành một dấu son của tuổi trẻ đã hiến dâng cho Tổ quốc.
Một cái tên không được phép lãng quên
Lịch sử đôi khi được ghi nhớ bằng những chiến thắng lớn, những trận đánh vang dội và những con người nổi tiếng. Nhưng lịch sử còn được tạo nên bởi hàng triệu con người bình dị.
Nguyễn Thị Quyên là một người như thế.
Không cần những lời ca tụng lớn lao, chỉ riêng việc chị đã sống, chiến đấu và hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ cũng đủ để thế hệ hôm nay phải cúi đầu tưởng niệm.
Có thể chúng ta không biết hết những việc chị đã làm trong những ngày tháng chiến đấu. Có thể chúng ta chưa biết đầy đủ những đồng đội từng sát cánh bên chị. Có thể những kỷ niệm về chị đã theo thời gian trở nên mờ nhạt.
Nhưng điều quan trọng nhất vẫn còn đó: quê hương đã có một người con tên Nguyễn Thị Quyên đã hiến dâng tuổi xuân cho đất nước.
Và vì thế, tên chị cần được nhắc lại.
Không phải để khơi lại đau thương, mà để thế hệ hôm nay hiểu rằng hòa bình không tự nhiên mà có.
Từ một phần mộ – nghĩ về một thế hệ
Đứng trước một nghĩa trang liệt sĩ, người ta thường bắt gặp những hàng bia nối tiếp nhau. Mỗi tấm bia là một cuộc đời. Mỗi cái tên là một câu chuyện. Có những người mới mười tám, đôi mươi; có những người đã có gia đình, con cái; cũng có những người ra đi mà chưa kịp để lại nhiều kỷ niệm.
Nguyễn Thị Quyên cũng nằm trong dòng người đã gửi lại tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Nếu ngày hôm nay chị có thể trở về quê hương Long An, có lẽ điều chị mong muốn nhất cũng chỉ là được nhìn thấy những con đường quê thanh bình, những cánh đồng xanh, những mái nhà yên ấm và những thế hệ trẻ được học tập, lao động trong hòa bình.
Đó chính là điều mà thế hệ của chị đã chiến đấu để giành lấy.
Thay lời tri ân
Gần sáu thập kỷ đã trôi qua kể từ những năm tháng chiến tranh. Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, thay đổi những con đường và thế hệ con người, nhưng không thể xóa đi sự hy sinh của những người đã nằm xuống.
Liệt sĩ Nguyễn Thị Quyên – người con gái Long An sinh năm 1949 – đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ.
Tên chị hôm nay được nhắc lại như một lời tri ân.
Tri ân một người con đã rời quê hương.
Tri ân một người trẻ đã gửi lại tuổi xuân cho đất nước.
Tri ân một người đã không trở về khi hòa bình đến.
Và hơn hết, đó là lời nhắc nhở đối với thế hệ hôm nay rằng mỗi ngày được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương đều có phần đóng góp của những người đã hy sinh.
Xin được dành một nén tâm hương tưởng niệm liệt sĩ Nguyễn Thị Quyên.
Hai mươi tuổi – chị đã đi vào cõi vĩnh hằng.
Nhưng tuổi xuân của chị vẫn còn lại với quê hương.
Tên chị vẫn còn trên bia mộ.
Ký ức về chị vẫn còn trong lòng những người hôm nay.
Và câu chuyện về người con gái Long An ấy sẽ tiếp tục được kể lại – như một câu chuyện thời hoa lửa về lòng yêu nước, tuổi trẻ và sự hy sinh vì Tổ quốc.


