Anh hùng Lực lượng vũ trang

Liệt sĩ Nguyễn Thị Tâm

Nghệ An08/07/2026Bùi Đức Nghĩa (Đoàn xã An Châu)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi độ tháng Bảy về, khi những cơn gió Lào rát bỏng thổi qua dải đất miền Trung, trong lòng mỗi đoàn viên, thanh niên xứ Nghệ lại dâng lên niềm xúc động và lòng biết ơn sâu sắc đối với những thế hệ cha anh đã cống hiến tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Hưởng ứng Đề án “Đoàn TNCS Hồ Chí Minh tham gia lưu giữ và tuyên truyền các câu chuyện lịch sử với chủ đề Câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi – những người trẻ hôm nay – có dịp ngược dòng thời gian để tìm về những năm tháng hào hùng ấy. Trong số hàng vạn thanh niên xung phong đã anh dũng chiến đấu, hy sinh, câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Thị Tâm cùng tập thể Đại đội 317 tại Truông Bồn mãi là bản hùng ca bất tử, nhắc nhở mỗi người về giá trị của hòa bình hôm nay.

Nguyễn Thị Tâm là một nữ thanh niên xung phong của Đại đội 317, Đội 65, Tổng đội Thanh niên xung phong Nghệ An. Những năm cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, theo tiếng gọi của Tổ quốc, chị đã tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ mở đường, bảo đảm giao thông trên tuyến đường chiến lược 15A – huyết mạch vận chuyển sức người, sức của từ hậu phương miền Bắc chi viện cho tiền tuyến miền Nam.

Truông Bồn, thuộc xã Mỹ Sơn, huyện Đô Lương, Nghệ An, là một trong những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Ngày cũng như đêm, bom đạn liên tiếp trút xuống nhằm cắt đứt tuyến giao thông chiến lược. Nhưng cứ sau mỗi trận bom, những người thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt trên mặt đường để san lấp hố bom, sửa chữa đường sá, dẫn đường cho các đoàn xe vượt qua trọng điểm an toàn. Họ luôn khắc ghi tinh thần: "Tim có thể ngừng đập, nhưng đường không thể tắc."

Những công việc tưởng chừng rất đỗi bình thường ấy lại luôn phải đánh đổi bằng tính mạng. Mỗi lần bom vừa dứt, khói bụi còn chưa tan, Nguyễn Thị Tâm và đồng đội đã lập tức lao ra mặt đường, bất chấp hiểm nguy luôn cận kề. Có khi các chị dùng chính thân mình làm cọc tiêu sống để dẫn xe qua trọng điểm trong màn đêm, có khi thức trắng nhiều đêm liền để giữ cho tuyến đường không bị gián đoạn. Gian khổ, thiếu thốn và hiểm nguy chưa bao giờ làm lung lay ý chí của những con người tuổi mới đôi mươi.

Đến cuối tháng 10 năm 1968, nhiều chiến sĩ của Đại đội 317 đã hoàn thành thời gian phục vụ và chuẩn bị trở về quê hương. Nguyễn Thị Tâm cũng đã nhận quyết định hoàn thành nhiệm vụ. Theo lời kể của đồng đội và người thân, chị cùng chiến sĩ Cao Ngọc Hòa đã dự định sau khi trở về sẽ tổ chức đám cưới, bắt đầu một cuộc sống mới sau những năm tháng chiến tranh.

Thế nhưng, sáng ngày 31 tháng 10 năm 1968, khi tuyến đường tại Truông Bồn vẫn còn nhiều hố bom cần khẩn trương khắc phục để bảo đảm cho đoàn xe quân sự tiếp tục hành quân, Nguyễn Thị Tâm cùng nhiều đồng đội đã tình nguyện ở lại làm nhiệm vụ. Khoảng 6 giờ 10 phút, máy bay Mỹ bất ngờ quay trở lại ném bom dữ dội xuống khu vực này. Trận bom đã cướp đi sinh mạng của 13 chiến sĩ thanh niên xung phong thuộc Đại đội 317, gồm 11 nữ và 2 nam, khi chỉ còn ít giờ nữa là Mỹ tuyên bố chấm dứt ném bom miền Bắc.

Sự hy sinh của Nguyễn Thị Tâm và 12 đồng đội đã trở thành biểu tượng sáng ngời của lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự cống hiến quên mình của tuổi trẻ Việt Nam. Họ đã gửi lại tuổi xuân, những ước mơ còn dang dở và cả hạnh phúc riêng tư để đổi lấy sự thông suốt của tuyến đường chiến lược, góp phần vào thắng lợi chung của dân tộc.

Chiến tranh đã lùi xa, Truông Bồn hôm nay phủ đầy màu xanh của sự sống. Trên mảnh đất từng bị bom cày đạn xới năm nào, Khu di tích lịch sử quốc gia Truông Bồn đã trở thành địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống cho các thế hệ. Câu chuyện về Nguyễn Thị Tâm và 13 chiến sĩ thanh niên xung phong vẫn được nhắc lại như một lời nhắc nhở thiêng liêng về giá trị của hòa bình và sự hy sinh cao cả của những người đi trước.

Hưởng ứng kế hoạch của Ban Chấp hành Đoàn xã An Châu, thế hệ đoàn viên, thanh niên chúng tôi xin thành kính tưởng nhớ và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với các anh hùng liệt sĩ đã ngã xuống vì Tổ quốc. Noi gương những người thanh niên xung phong năm xưa, tuổi trẻ hôm nay nguyện không ngừng học tập, rèn luyện, sống có trách nhiệm, cống hiến sức trẻ để xây dựng quê hương và đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước. Khúc tráng ca Truông Bồn sẽ còn mãi vang vọng trong trái tim mỗi người Việt Nam, tiếp thêm động lực để các thế hệ hôm nay và mai sau viết tiếp những trang đẹp của lịch sử dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn