Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Nguyễn Trường Công

Liệt sĩ Nguyễn Trường Công

Bắc Ninh04/03/2026Đoàn Phường Chũ (Đoàn Phường Chũ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên bến sông Lục Nam lặng lẽ chảy qua vùng đất Bắc Giang, có một câu chuyện được người già trong thị trấn kể lại mỗi khi chiều xuống. Đó là câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Trường Công – người con của Chũ, thuộc huyện Lục Ngạn.

Nguyễn Trường Công sinh ra trong một gia đình thuần nông. Cha anh từng tham gia dân công hỏa tuyến, mẹ tảo tần buôn bán nhỏ nơi chợ Chũ. Từ nhỏ, Công đã nổi tiếng là người nhanh nhẹn, hay cười và có giọng hát khỏe. Mỗi tối mất điện, anh thường ngồi trước hiên nhà, cất tiếng hát át cả tiếng côn trùng, khiến xóm nhỏ như vơi đi mệt nhọc.

Năm 1966, khi vừa tròn tuổi mười tám, Công tình nguyện nhập ngũ. Thuộc đơn vị C 19935, giữ quân hàm Hạ sĩ, anh được phân về bộ phận P2. Không còn là chàng trai hát rong bên bờ sông, anh trở thành người lính thực thụ giữa chiến trường khốc liệt thời chống Mỹ.

Nhưng câu chuyện của anh không phải chỉ là sự ra đi, mà là lời hứa còn dang dở.

Trước ngày lên đường, Công đã hẹn với cô gái cùng xóm:
“Đợi anh về, anh sẽ trồng cho em một đồi vải lớn nhất Chũ.”

Cô gái ấy không khóc ngày tiễn anh, chỉ lặng lẽ dúi vào tay anh một chiếc khăn tay thêu dở. Công mang theo chiếc khăn ấy trong ba lô suốt những ngày hành quân. Giữa những trận đánh ác liệt, anh vẫn giữ thói quen lấy nó ra lau mồ hôi, như nhắc mình nhớ về quê nhà.

Ngày 1 tháng 5 năm 1968, trong một trận chiến đấu ác liệt, Nguyễn Trường Công đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời mới đôi mươi. Đồng đội kể rằng anh ngã xuống khi vẫn còn nắm chặt khẩu súng trong tay.

Chiếc khăn tay sau đó được gửi về cho gia đình, cùng với giấy báo tử. Lời hứa về một đồi vải không bao giờ thực hiện được. Nhưng nhiều năm sau, cô gái năm xưa – nay đã là một người phụ nữ tóc pha sương – vẫn trồng một hàng vải trước hiên nhà. Mỗi mùa quả chín đỏ, bà lại lặng lẽ thắp hương, gọi tên anh.

Hồ sơ của anh được lưu giữ tại Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Bắc Giang, như một minh chứng về sự hy sinh thầm lặng của người lính trẻ.

Câu chuyện về Nguyễn Trường Công không chỉ là câu chuyện của một liệt sĩ, mà là mô-típ của những lời hứa tuổi xuân gửi lại chiến trường. Có những ước mơ không kịp nở hoa, nhưng chính sự hy sinh ấy đã làm nên mùa quả ngọt cho quê hương hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn