Người có công giúp đỡ cách mạng

Liệt sĩ Nguyễn Văn An (1959 -1978)

Hưng Yên09/12/2025Nguyễn Công Khang (Lớp 6b, TrườngTHCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thời hoa lửa là một giai đoạn hào hùng trong lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc ta. Đó là thời của ý chí bất khuất, của tinh thần kiên cường, không chịu khuất phục trước bom đạn. Bên cạnh những chiến thắng vang dội mang lại hòa bình, hạnh phúc cho nhân dân, thời hoa lửa cũng in đậm những mất mát, hy sinh và để lại nhiều nỗi đau, nhiều di chứng kéo dài đến tận ngày nay.

Ngày ấy, có rất nhiều thanh niên mới chỉ 17 tuổi—vẫn còn là học sinh, sinh viên—đã sẵn sàng gác lại bút sách để khoác lên mình màu áo chiến sĩ. Họ bỏ lại sau lưng tuổi trẻ đẹp nhất của cuộc đời để lên đường ra mặt trận, quyết tâm bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà, từng con đường của Tổ quốc.

Ở quê em cũng có một người như thế — bác Nguyễn Văn An. Bác sinh năm 1959, và khi vừa tròn 17 tuổi, bác đã tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện vất vả, bác hành quân vào chiến trường Bình – Trị – Thiên, một trong những nơi ác liệt nhất lúc bấy giờ. Bác trực tiếp tham gia chiến đấu tại thành cổ Quảng Trị, nơi từng được ví như “cối xay thịt” vì mức độ bom đạn khốc liệt.

Thế nhưng, khi tuổi đời mới chỉ 18, bác Nguyễn Văn An đã anh dũng hy sinh vào năm 1978. Bác nằm xuống giữa thời hoa lửa rực cháy ấy và được an táng tại Nghĩa trang huyện Gio Linh, tỉnh Quảng Trị.

Vừa qua, nhờ chính sách đền ơn đáp nghĩa của Đảng và Nhà nước, tro cốt của liệt sĩ Nguyễn Văn An đã được đưa trở về quê hương. Người dân ai cũng xúc động khi đón bác trở về sau hơn 40 năm xa xứ. Dường như cả làng quê lặng đi trước sự trở về của một người con anh dũng. Dù bác không còn nữa, nhưng tinh thần và sự hy sinh của bác sẽ còn sống mãi trong trái tim mọi người.

Qua câu chuyện thời hoa lửa ấy, em càng hiểu rõ giá trị của hòa bình hôm nay. Em thầm biết ơn những lớp cha anh đi trước—những người đã không tiếc máu xương, không tiếc tuổi trẻ để đổi lấy cuộc sống yên bình cho thế hệ chúng em. Nhờ họ, chúng ta mới có thể được học tập, vui chơi và lớn lên dưới bầu trời không còn tiếng bom rơi.

Em tự hứa sẽ cố gắng chăm học, rèn luyện thật tốt để trở thành con ngoan trò giỏi, để không phụ lòng các thế hệ đã hy sinh. Em muốn góp một phần công sức nhỏ bé của mình vào việc xây dựng đất nước, tiếp tục viết tiếp trang sử hòa bình mà cha ông đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn