liệt sĩ Nguyễn Văn Chô – một trung đội trưởng du kích ấp kiên cường
Trên vùng đất Quới Điền – Thạnh Phú, nơi những hàng dừa soi bóng xuống dòng nước hiền hòa, người dân vẫn truyền nhau câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Chô – một trung đội trưởng du kích ấp kiên cường, đã sống trọn nghĩa với quê hương.
Nguyễn Văn Chô sinh năm 1936 trong một gia đình nông dân nghèo. Tuổi thơ của ông gắn liền với ruộng vườn, với những ngày theo cha ra đồng, theo mẹ ra chợ. Lớn lên giữa cảnh quê hương chịu nhiều mất mát vì chiến tranh, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình. Không ồn ào, không khoa trương, ông lặng lẽ tham gia lực lượng du kích của ấp, rồi dần trở thành trung đội trưởng – người dẫn dắt anh em trong những ngày gian khó.
Là người chỉ huy, ông Chô luôn đi đầu trong mọi nhiệm vụ. Ông hiểu từng con đường, từng lối mòn, từng rặng dừa của quê hương, và biến tất cả thành lợi thế trong chiến đấu. Những đêm tối, ông cùng đồng đội bí mật bám trụ, tổ chức phục kích, bảo vệ xóm làng. Không chỉ gan dạ, ông còn rất gần gũi, luôn quan tâm, động viên anh em, xem họ như người thân trong gia đình.
Một lần, địch bất ngờ càn vào ấp. Tình thế nguy cấp, nếu không kịp thời ngăn chặn, bà con sẽ gặp nguy hiểm. Ông Chô nhanh chóng chỉ huy lực lượng du kích tản ra nhiều hướng, vừa chiến đấu vừa dẫn đường cho người dân sơ tán. Bản thân ông ở lại tuyến sau, trực tiếp chỉ huy và chặn bước tiến của địch.
Ngày 20 tháng 6 năm 1963, trong trận chiến không cân sức ấy, ông đã anh dũng hy sinh. Đồng đội kể lại rằng, cho đến những giây phút cuối cùng, ông vẫn giữ vững vị trí, kiên quyết không để địch tiến sâu vào làng.
Sự ra đi của ông để lại nỗi đau lớn cho gia đình và bà con trong ấp. Nhưng hơn hết, ông đã để lại một tấm gương sáng về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Ngày nay, trên mảnh đất Quới Điền, cuộc sống đã yên bình, nhưng câu chuyện về trung đội trưởng Nguyễn Văn Chô vẫn được nhắc lại như một niềm tự hào – nhắc nhớ thế hệ sau về giá trị của sự hy sinh và tình yêu quê hương sâu nặng.



