LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN CHUYỂN
Tuyến lửa Trường Sơn huyền thoại là nơi thử thách ý chí, lòng quả cảm của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam. Trong những năm tháng khốc liệt ấy, người con của mảnh đất Dịch Vọng – Liệt sĩ Nguyễn Văn Chuyến – đã anh dũng gửi lại tuổi hai mươi thanh tân để giữ vững mạch máu giao thông chi viện cho tiền tuyến.
Xếp bút nghiên hướng về miền Nam ruột thịtSinh năm 1947 tại vùng đất Dịch Vọng giàu truyền thống cách mạng, thuộc quận Ba Đình (nay thuộc quận Cầu Giấy), thành phố Hà Nội, Nguyễn Văn Chuyến lớn lên khi cuộc chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn cam go nhất. Năm 1968, giữa độ tuổi mười chín, đôi mươi đầy hoài bão và khát vọng, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Gác lại những dự định riêng nơi phố thị, chàng trai trẻ gác bút nghiên, khoác lên mình màu áo lính xanh gai, hành quân ra tuyến đầu và trở thành chiến sĩ dũng cảm trên mặt trận Đoàn 559 – Bộ đội Trường Sơn.Kiên cường bám trụ giữa mưa bom bão đạnĐược biên chế vào lực lượng công binh mở đường, giữ tuyến, chiến sĩ Nguyễn Văn Chuyến cùng đơn vị phải bám trụ tại những trọng điểm đánh phá ác liệt nhất của không quân Mỹ. Đại ngàn Trường Sơn lúc bấy giờ là túi bom, túi đạn, nơi kẻ thù điên cuồng dội bom nổ chậm, bom từ trường hòng cắt đứt đường tiến quân của ta.Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, vượt qua cái đói, cái rét và những trận sốt rét rừng ngã nước ác nghiệt, người chiến sĩ trẻ vẫn giữ vẹn nguyên tinh thần "gan vàng dạ ngọc". Bất kể ngày đêm, cứ sau mỗi đợt oanh tạc, ông lại cùng đồng đội lao ra trọng điểm để rà phá bom mìn, san lấp hố bom, giữ vững khẩu hiệu hành động: "Máu có thể đổ, nhưng đường không thể tắc".Khúc tráng ca bất tử tuổi hai mươi baMùa xuân năm 1970, chiến sự diễn ra vô cùng khẩn trương, các chuyến xe vận tải chở vũ khí, lương thực nối đuôi nhau hối hả hướng về chiến trường miền Nam. Ngày 06 tháng 03 năm 1970, một trận oanh tạc dữ dội bất ngờ dội xuống cung đường nơi đơn vị ông đang làm nhiệm vụ khẩn cấp.Giữa làn khói bom mù mịt và đất đá tung trời, chiến sĩ Nguyễn Văn Chuyến đã kiên cường bám trụ trận địa, quyết tử đến hơi thở cuối cùng để bảo vệ an toàn cho cung đường và đồng đội. Ông đã anh dũng hy sinh khi vừa tròn 23 tuổi. Sự hy sinh của ông đã hóa thân vào từng tấc đất, ngọn cỏ bên những con đường xẻ dọc đại ngàn vĩ đại.Hóa thân vào đất trời Tổ quốcChiến tranh đã lùi xa, đất nước đã hoàn toàn độc lập, tự do đúng như tâm nguyện của ông và bao đồng đội. Máu xương của liệt sĩ Nguyễn Văn Chuyến đã hòa vào đất mẹ Trường Sơn, nuôi dưỡng cho mầm sống tự do hôm nay. Câu chuyện thời hoa lửa của người chiến sĩ trẻ tuổi quê hương Dịch Vọng sẽ mãi là ngọn lửa rực sáng trong trang sử vàng dân tộc, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn tri ân và sống xứng đáng với sự hy sinh cao cả của cha anh.



