Bài viết

Liệt sĩ Nguyễn Văn Cu - một tấm gương sáng, một con người bình dị

Tây Ninh05/05/2026Trần Thị Ngọc Diễm (đoàn xã Bình Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi sáng sớm ở Thạnh Phú Đông, khi sương còn phủ nhẹ trên những hàng dừa, người ta vẫn thường kể cho nhau nghe về một người lính đã ra đi từ chính mảnh đất này – liệt sĩ Nguyễn Văn Cu. Ngày còn ở quê, Cu là người con hiếu thảo. Dù cuộc sống khó khăn, ông luôn nhường phần ngon cho cha mẹ, còn mình thì quen với những bữa cơm đạm bạc. Hàng xóm nhớ về ông như một chàng trai ít nói nhưng sống rất nghĩa tình, ai cần giúp đỡ ông đều sẵn lòng. Khi tham gia kháng chiến, với cương vị hạ sĩ, ông được giao nhiều nhiệm vụ nguy hiểm. Có lần, đơn vị cần vận chuyển tài liệu quan trọng qua vùng địch kiểm soát. Đó là một nhiệm vụ đầy rủi ro, nhưng ông đã nhận nhiệm vụ không chút do dự. Ông giấu tài liệu trong người, cải trang thành dân thường, lặng lẽ băng qua những chốt kiểm soát nguy hiểm. Suốt chặng đường, tim ông đập dồn dập mỗi khi nghe tiếng lính địch gọi hỏi, nhưng ông vẫn giữ được sự bình tĩnh. Nhờ sự mưu trí và gan dạ, ông đã đưa được tài liệu đến nơi an toàn, góp phần giúp đơn vị hoàn thành kế hoạch. Nhưng rồi, trong một trận chiến ác liệt ngày 21 tháng 2 năm 1965, ông đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của ông để lại niềm tiếc thương sâu sắc cho đồng đội và quê hương. Người dân Thạnh Phú Đông vẫn nhắc về ông như một tấm gương sáng – một con người bình dị nhưng mang trong mình tinh thần dũng cảm phi thường. Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Cu không chỉ là ký ức, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với những hy sinh ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn