LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN CỬ – NGƯỜI CHIẾN SĨ THỜI KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP
Liệt sĩ Nguyễn Văn Cử sinh năm 1921, quê quán tại Việt Lập Tân Yên Bắc Giang; trú quán tại Cao Xá, Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Ông nhập ngũ năm 1947, tham gia cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp trong giai đoạn vô cùng gian khổ của dân tộc. Trước khi hy sinh, liệt sĩ là Chiến sĩ, trực tiếp chiến đấu trên các mặt trận kháng chiến. Ngày 13/10/1950, liệt sĩ Nguyễn Văn Cử đã anh dũng hy sinh, hiến dâng trọn đời mình cho sự nghiệp đấu tranh giành độc lập, tự do của Tổ quốc.
LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN CỬ – NGƯỜI CHIẾN SĨ THỜI KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, khi đất nước vừa giành được độc lập nhưng còn muôn vàn khó khăn, gian khổ, đã có biết bao người con ưu tú của quê hương Bắc Giang lặng lẽ đứng vào hàng ngũ cách mạng, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc. Liệt sĩ Nguyễn Văn Cử, người con sinh ra tại Việt Lập và gắn bó cuộc đời với mảnh đất Cao Xá, Tân Yên, là một trong những chiến sĩ tiêu biểu của thế hệ ấy.
Sinh năm 1921, liệt sĩ Nguyễn Văn Cử lớn lên trong cảnh nước mất, dân bị áp bức, đời sống nhân dân vô cùng cơ cực. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông lòng yêu nước, tinh thần căm thù giặc và ý chí quyết tâm đứng lên bảo vệ quê hương. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công và cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, ông sớm nhận thức rằng độc lập của dân tộc cần được bảo vệ bằng chính máu xương của mỗi người dân Việt Nam.
Năm 1947, hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng và Bác Hồ, liệt sĩ Nguyễn Văn Cử lên đường nhập ngũ. Ở độ tuổi ngoài hai mươi, ông trở thành chiến sĩ trong lực lượng kháng chiến, trực tiếp tham gia chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn về vũ khí, lương thực và trang bị. Dù phải đối mặt với gian lao, hiểm nguy, ông vẫn một lòng kiên trung, bám trụ chiến trường, quyết tâm cùng đồng đội giữ vững từng tấc đất quê hương.
Trong những năm tháng ấy, hình ảnh người chiến sĩ kháng chiến chống Pháp hiện lên thật bình dị mà cao đẹp: bữa cơm độn, manh áo vá, súng đạn thô sơ, nhưng tinh thần thì sắt đá, niềm tin vào thắng lợi thì không gì lay chuyển. Liệt sĩ Nguyễn Văn Cử cũng là một người lính như thế – lặng lẽ, bền bỉ, không quản hy sinh, gian khổ, luôn đặt lợi ích của Tổ quốc lên trên hết.
Ngày 13 tháng 10 năm 1950, trong khi đang làm nhiệm vụ chiến đấu, liệt sĩ Nguyễn Văn Cử đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của ông là mất mát to lớn đối với gia đình và quê hương Cao Xá – Việt Lập, nhưng đồng thời cũng là sự cống hiến cao cả cho sự nghiệp kháng chiến của dân tộc. Máu xương của ông đã hòa vào đất mẹ, góp phần làm nên những thắng lợi quan trọng của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, đất nước đã giành được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình. Nhưng tên tuổi liệt sĩ Nguyễn Văn Cử vẫn được quê hương trân trọng ghi nhớ, như một biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần hy sinh thầm lặng mà lớn lao.
Câu chuyện thời hoa lửa của liệt sĩ Nguyễn Văn Cử là lời nhắc nhở sâu sắc đối với các thế hệ hôm nay: hòa bình, tự do mà chúng ta đang có được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người đi trước.
Ghi nhớ và tri ân liệt sĩ chính là đạo lý, là trách nhiệm thiêng liêng của mỗi người con đất Việt.


