LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN CỬ – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG TRÊN MẶT TRẬN PHÍA NAM
Liệt sĩ Nguyễn Văn Cử, sinh năm 1935, quê quán tại xã Thạch Bằng, huyện Lập Hà, tỉnh Hà Tĩnh, trú quán tại xã Cao Xá, huyện Tân Yên, tỉnh Bắc Giang. Ông là người con của miền quê giàu truyền thống cách mạng ở miền Trung, nhưng lại gắn bó sâu nặng với mảnh đất Cao Xá – nơi ông sinh sống, lao động và cống hiến trước khi lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.
LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN CỬ – NGƯỜI TRUNG ĐỘI TRƯỞNG TRÊN MẶT TRẬN PHÍA NAM
Tuổi thơ của Nguyễn Văn Cử lớn lên trong những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, cuộc sống nhân dân vô cùng gian khó. Mảnh đất Hà Tĩnh khắc nghiệt với nắng gió và nghèo khó đã rèn luyện cho ông bản lĩnh kiên cường, tinh thần chịu đựng và ý chí vươn lên. Khi trưởng thành, ông lập nghiệp và sinh sống tại Cao Xá, Bắc Giang, coi nơi đây như quê hương thứ hai của mình.
Ngày 05 tháng 5 năm 1965, trước yêu cầu cấp bách của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Nguyễn Văn Cử lên đường nhập ngũ, rời xa gia đình và quê hương để khoác lên mình màu áo lính. Ở tuổi ba mươi, ông đã là người đàn ông trưởng thành, chín chắn, mang trong mình ý thức trách nhiệm cao đối với Tổ quốc và đồng đội.
Trong quân ngũ, với tác phong nghiêm túc, kinh nghiệm sống và tinh thần kỷ luật, Nguyễn Văn Cử nhanh chóng được tin tưởng giao nhiệm vụ Trung đội trưởng. Trên cương vị chỉ huy, ông không chỉ trực tiếp tham gia chiến đấu mà còn là người dẫn dắt, động viên chiến sĩ, luôn gương mẫu trong mọi hoàn cảnh, từ huấn luyện đến chiến trường. Với đồng đội, ông là người chỉ huy gần gũi, tận tụy; với nhiệm vụ, ông luôn đặt lợi ích của đơn vị và Tổ quốc lên trên hết.
Sau thời gian huấn luyện và chiến đấu, Nguyễn Văn Cử được điều động vào mặt trận phía Nam, nơi chiến sự diễn ra vô cùng ác liệt. Chiến trường miền Nam khi ấy là nơi bom đạn dày đặc, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, sự hy sinh luôn cận kề. Trong những năm tháng ở tuyến lửa, ông cùng trung đội đã nhiều lần hoàn thành nhiệm vụ chiến đấu, góp phần bảo vệ lực lượng, giữ vững trận địa trước các đợt càn quét của địch.
Trên chiến trường, Trung đội trưởng Nguyễn Văn Cử luôn là người đi đầu trong mọi nhiệm vụ khó khăn. Ông chia sẻ gian khổ với chiến sĩ, động viên anh em vượt qua nỗi nhớ nhà, giữ vững tinh thần chiến đấu. Chính sự gương mẫu, kiên cường của ông đã tạo nên sức mạnh đoàn kết trong đơn vị, giúp trung đội hoàn thành nhiệm vụ trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.
Ngày 11 tháng 12 năm 1971, trong một trận chiến đấu ác liệt tại mặt trận phía Nam, liệt sĩ Nguyễn Văn Cử đã anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Ông ngã xuống giữa chiến trường, để lại niềm tiếc thương vô hạn cho đồng đội, gia đình và quê hương nơi ông gắn bó.
Sự hy sinh của ông là mất mát lớn đối với đơn vị, nhưng đồng thời cũng là minh chứng cho tinh thần chiến đấu quên mình của người chỉ huy trên chiến trường. Máu của ông đã hòa vào đất đai miền Nam, góp phần làm nên thắng lợi chung của cuộc kháng chiến chống Mỹ, giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước.
Hòa bình lập lại, chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh Trung đội trưởng Nguyễn Văn Cử vẫn luôn sống trong ký ức của đồng đội và nhân dân quê hương Cao Xá. Tên ông được khắc ghi trong danh sách liệt sĩ như một lời nhắc nhở thiêng liêng về sự hy sinh to lớn của thế hệ đi trước cho độc lập, tự do của Tổ quốc hôm nay.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Cử – người con của hai quê hương Hà Tĩnh và Bắc Giang – đã ngã xuống, nhưng tinh thần trách nhiệm, lòng dũng cảm và sự cống hiến trọn đời cho Tổ quốc của ông mãi mãi trường tồn cùng lịch sử dân tộc Việt Nam.



