Liệt sĩ Nguyễn Văn Mười – Người Chiến Sĩ Văn Công Viết Nên Bản Hùng Ca Bằng Cả Cuộc Đời
Trong những năm tháng đấu tranh giành độc lập dân tộc, bên cạnh những người chiến sĩ trực tiếp chiến đấu nơi chiến trường còn có những con người âm thầm góp sức bằng ngòi bút, lời ca, tiếng hát và niềm tin son sắt vào thắng lợi của cách mạng. Họ là những chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, tư tưởng – một mặt trận không tiếng súng nhưng cũng đầy gian khổ và hiểm nguy. Liệt sĩ Nguyễn Văn Mười là một trong những người chiến sĩ như thế.

Sinh năm 1922 tại ấp Cống Đá, xã Thuận Thới, huyện Trà Ôn, tỉnh Vĩnh Long, Nguyễn Văn Mười lớn lên trên vùng đất giàu truyền thống yêu nước và cách mạng. Tuổi thơ của ông gắn liền với những năm tháng nhân dân Nam Bộ chịu nhiều áp bức, bất công dưới ách thống trị của thực dân và đế quốc. Chính hoàn cảnh ấy đã hun đúc trong ông tinh thần yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, Nguyễn Văn Mười luôn được bà con quý mến bởi tính cách chân chất, nghĩa tình và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Ông hiểu rằng đất nước muốn có hòa bình thì mỗi người dân đều phải góp sức mình vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc.
Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn cam go và quyết liệt, Nguyễn Văn Mười tham gia cách mạng. Lúc ấy, ông đã ngoài bốn mươi tuổi – độ tuổi mà nhiều người chỉ mong có cuộc sống bình yên bên gia đình. Thế nhưng trước vận mệnh của đất nước, ông không chọn sự an nhàn cho riêng mình mà quyết định dấn thân vì lý tưởng độc lập dân tộc.
Với năng khiếu nghệ thuật và lòng nhiệt huyết cách mạng, ông được giao nhiệm vụ trong Đoàn Văn công xã Thuận Thới và giữ chức vụ Phó đoàn Văn công. Đây là một nhiệm vụ đặc biệt trong thời chiến. Nếu những người lính dùng súng đạn để tiêu diệt kẻ thù thì những người làm công tác văn công lại dùng lời ca, tiếng hát để hun đúc ý chí chiến đấu, củng cố niềm tin và khơi dậy tinh thần yêu nước trong lòng quân dân. Những năm tháng ấy, văn nghệ không đơn thuần là hoạt động giải trí mà trở thành một vũ khí sắc bén trên mặt trận tư tưởng. Những bài ca cách mạng vang lên giữa rừng sâu, trong những căn cứ kháng chiến hay tại các buổi sinh hoạt bí mật đã tiếp thêm sức mạnh cho biết bao cán bộ, chiến sĩ và nhân dân.
Là Phó đoàn Văn công xã Thuận Thới, Nguyễn Văn Mười luôn tích cực tổ chức các hoạt động tuyên truyền, biểu diễn phục vụ cách mạng. Dù điều kiện thiếu thốn, nguy hiểm luôn rình rập, ông và đồng đội vẫn không quản ngại khó khăn để mang lời ca tiếng hát đến với các đơn vị chiến đấu và bà con nhân dân.
Nhiều đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét hoặc giữa những cánh rừng đầy bom đạn, tiếng hát của các văn công vẫn vang lên như một lời khẳng định mạnh mẽ về niềm tin tất thắng. Chính trong những hoàn cảnh ấy, Nguyễn Văn Mười luôn là người truyền lửa cho đồng đội bằng tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và lòng trung thành tuyệt đối với cách mạng.
Đối với ông, mỗi buổi biểu diễn không chỉ là một chương trình văn nghệ mà còn là một nhiệm vụ chính trị quan trọng. Mỗi bài hát cách mạng là một lời hiệu triệu, mỗi tiết mục biểu diễn là một nguồn động viên tinh thần đối với những người đang ngày đêm chiến đấu vì Tổ quốc. Nhưng chiến tranh không phân biệt ai là người cầm súng, ai là người cầm đàn. Bom đạn của kẻ thù luôn đe dọa tất cả những người tham gia kháng chiến. Trong một lần thực hiện nhiệm vụ, Nguyễn Văn Mười không may vướng phải mìn do địch gài. Vụ nổ đã khiến ông bị thương rất nặng.
Dù được đồng đội khẩn trương đưa đến trạm xá quân khu để cứu chữa, nhưng do vết thương quá nghiêm trọng, ông đã anh dũng hy sinh vào ngày 25 tháng 10 năm 1968. Sự ra đi của Nguyễn Văn Mười để lại niềm tiếc thương sâu sắc đối với gia đình, đồng đội và nhân dân địa phương. Ông ngã xuống không phải trên sân khấu rực rỡ ánh đèn mà giữa khói lửa chiến tranh, trong lúc đang thực hiện nhiệm vụ cách mạng. Sự hy sinh ấy là minh chứng cho chân lý rằng mọi đóng góp cho Tổ quốc, dù ở bất kỳ lĩnh vực nào, đều đáng trân trọng và cao quý. Sau khi hy sinh, hài cốt của ông được an táng tại quê nhà ấp Cống Đá, xã Thuận Thới. Mảnh đất đã sinh ra ông giờ đây cũng là nơi lưu giữ hình bóng của một người chiến sĩ văn công tận tụy. Dẫu thời gian có trôi qua, ký ức về ông vẫn còn sống mãi trong lòng những người từng biết đến ông và trong truyền thống cách mạng của quê hương.
Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, chúng ta càng thấu hiểu giá trị của những hy sinh thầm lặng như Nguyễn Văn Mười. Ông không phải là vị chỉ huy nổi tiếng hay người lập nên những chiến công vang dội trên chiến trường, nhưng ông đã góp phần làm nên sức mạnh tinh thần của cả một dân tộc trong những năm tháng khó khăn nhất. Câu chuyện về cuộc đời ông cũng cho thấy vai trò to lớn của văn hóa và nghệ thuật trong sự nghiệp cách mạng. Những bài hát, vở diễn và lời ca yêu nước đã trở thành nguồn động viên mạnh mẽ, giúp quân và dân ta vượt qua muôn vàn gian khổ để đi đến thắng lợi cuối cùng. Đối với thế hệ trẻ hôm nay, tấm gương của liệt sĩ Nguyễn Văn Mười là lời nhắc nhở sâu sắc về trách nhiệm gìn giữ và phát huy những giá trị tốt đẹp của dân tộc. Không phải ai cũng có cơ hội lập nên chiến công lớn, nhưng mỗi người đều có thể cống hiến bằng khả năng, trí tuệ và tâm huyết của mình cho quê hương, đất nước.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày ông hy sinh, nhưng tiếng hát của người chiến sĩ văn công năm nào dường như vẫn vang vọng trên quê hương Thuận Thới. Đó là tiếng hát của lòng yêu nước, của niềm tin vào tương lai và của khát vọng độc lập, tự do.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Mười đã ra đi, nhưng bản hùng ca mà ông viết bằng cả cuộc đời mình vẫn còn ngân vang mãi. Đó là bản hùng ca của lòng trung thành với Tổ quốc, của tinh thần cống hiến không ngừng nghỉ và của niềm tin bất diệt vào thắng lợi của cách mạng Việt Nam.



