LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NGÔN, Người con quê hương Long Thành
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, biết bao người con của quê hương Phụng Hiệp đã lên đường chiến đấu, mang theo khát vọng độc lập, tự do và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Trong số đó có liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn (1944 – 1967), người con quê hương Long Thành, Phụng Hiệp, đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN NGÔN
Người con quê hương Long Thành – Phụng Hiệp anh dũng hy sinh vì Tổ quốc
Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, biết bao người con của quê hương Phụng Hiệp đã lên đường chiến đấu, mang theo khát vọng độc lập, tự do và niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Trong số đó có liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn (1944 – 1967), người con quê hương Long Thành, Phụng Hiệp, đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn sinh năm 1944, quê tại Long Thành, Phụng Hiệp. Sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh đất nước còn nhiều đau thương, bom đạn, tuổi thơ và tuổi thanh xuân của ông gắn liền với quê hương Nam Bộ giàu truyền thống yêu nước, nơi nhân dân luôn một lòng đấu tranh vì độc lập, tự do.
Lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh, Nguyễn Văn Ngôn sớm chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá, cuộc sống của người dân gặp nhiều khó khăn, mất mát. Chính tình yêu quê hương, lòng căm thù giặc và ý thức trách nhiệm đối với đất nước đã thôi thúc người thanh niên Nguyễn Văn Ngôn tham gia cách mạng, góp sức mình vào cuộc đấu tranh giải phóng quê hương.
Trong những năm hoạt động cách mạng, giữa điều kiện chiến đấu vô cùng gian khổ, người chiến sĩ Nguyễn Văn Ngôn luôn thể hiện tinh thần kiên cường, lòng dũng cảm và ý chí vượt qua khó khăn. Ở chiến trường, ông cùng đồng đội phải đối mặt với bom đạn, hiểm nguy và những thử thách khắc nghiệt của chiến tranh. Nhưng trước những gian nan ấy, những người chiến sĩ vẫn một lòng giữ vững niềm tin, sẵn sàng chiến đấu và hy sinh vì nhiệm vụ được giao.
Năm 1967, khi mới khoảng 23 tuổi, liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn đã anh dũng hy sinh. Sự ra đi của ông là một mất mát lớn đối với gia đình, đồng đội và quê hương. Tuổi thanh xuân của người con Long Thành đã mãi mãi dừng lại giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhưng sự hy sinh ấy đã góp phần viết nên trang sử hào hùng của quê hương Phụng Hiệp nói riêng và đất nước Việt Nam nói chung.
Có những con người tuy cuộc đời ngắn ngủi nhưng lý tưởng và sự hy sinh của họ lại sống mãi với thời gian. Liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn là một trong những người con như thế. Ông đã gửi lại tuổi xuân nơi chiến trường để thế hệ hôm nay được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương.
Nhắc đến liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn là nhắc đến một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống một cuộc đời đầy lý tưởng: khi Tổ quốc cần, sẵn sàng lên đường; khi quê hương gian khó, sẵn sàng hy sinh. Những người như ông đã góp phần làm nên giá trị của hai chữ độc lập, để hôm nay mỗi người Việt Nam có quyền tự hào về quê hương, đất nước.
Sự hy sinh của liệt sĩ Nguyễn Văn Ngôn cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về trách nhiệm gìn giữ thành quả cách mạng. Đó là biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống, sống có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng và quê hương; đồng thời không ngừng học tập, lao động, cống hiến để xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.



