Liệt sĩ Nguyễn Văn Phú
Liệt sĩ Nguyễn Văn Phú
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ mùa mưa năm ấy trên chiến trường phía Nam, trong những ngày ác liệt của Chiến tranh Việt Nam. Đơn vị chúng tôi đóng quân giữa rừng, nơi đất đỏ và những con đường hành quân dường như không bao giờ kết thúc.
Người chỉ huy trực tiếp của tôi khi ấy là Đại đội phó Nguyễn Văn Phú – một người lính đến từ Chũ, thuộc huyện Lục Ngạn, tỉnh Bắc Giang.
Anh sinh năm 1945, nhập ngũ từ năm 1965. Trong đơn vị, anh Phú luôn được anh em kính trọng. Anh không phải người nói nhiều, nhưng mỗi khi hành quân hay bước vào trận đánh, anh luôn là người đi trước. Có lần, khi chúng tôi mệt mỏi sau nhiều ngày di chuyển liên tục, anh chỉ cười và nói:
“Cố lên anh em, mai kia hòa bình rồi, mình còn kể cho con cháu nghe.”
Câu nói ấy giản dị nhưng khiến ai cũng có thêm sức mạnh.
Ngày 16 tháng 6 năm 1972, đơn vị chúng tôi bước vào một trận chiến dữ dội. Bom đạn trút xuống, khói bụi mịt mù. Trong lúc chiến đấu và chỉ huy anh em giữ vững vị trí, Đại đội phó Nguyễn Văn Phú đã anh dũng hy sinh.
Khi trận chiến kết thúc, rừng lại trở về với sự yên tĩnh quen thuộc. Nhưng trong lòng những người lính còn sống, khoảng trống mà anh để lại thì không bao giờ lấp đầy.
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi có dịp đi qua quê hương Chũ. Con đường làng vẫn bình yên, những đồi cây xanh trải dài. Tôi đứng rất lâu trước vùng đất ấy và nghĩ rằng: nơi đây đã sinh ra một người chỉ huy dũng cảm – người đã nằm lại nơi chiến trường để đất nước có được ngày hôm nay.
Với chúng tôi, Nguyễn Văn Phú không chỉ là một người chỉ huy, mà còn là người anh, người đồng đội mà chúng tôi sẽ mãi mãi nhớ đến.



