LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN QUYẾN – TUỔI 21 GỬI LẠI GIỮA MÙA XUÂN GIẢI PHÓNG
Sinh ra trên quê hương Kỳ Phương, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, Nguyễn Văn Quyến đã lựa chọn lên đường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày 07/12/1974, người chiến sĩ trẻ đã anh dũng hy sinh, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang bước vào những tháng ngày có ý nghĩa quyết định. Anh đã gửi lại tuổi thanh xuân của mình cho Tổ quốc, để góp phần làm nên mùa xuân thống nhất không lâu sau đó.

Có những cuộc đời chỉ kịp đi qua tuổi đôi mươi nhưng đã để lại dấu ấn không bao giờ phai mờ trong ký ức của quê hương và lịch sử. Cuộc đời của liệt sĩ Nguyễn Văn Quyến là một hành trình như thế – ngắn ngủi nhưng được đặt trong những năm tháng hào hùng nhất của dân tộc, khi cả đất nước đang dồn sức cho khát vọng độc lập, tự do và thống nhất.
Sinh năm 1953 tại xã Kỳ Phương, huyện Kỳ Anh, nay thuộc phường Hoành Sơn, Nguyễn Văn Quyến lớn lên trong một giai đoạn đặc biệt của lịch sử. Đó là những năm tháng chiến tranh ngày càng khốc liệt, khi sự chia cắt đất nước không chỉ hiện hữu trên bản đồ mà còn trở thành nỗi đau, sự trăn trở của biết bao gia đình Việt Nam. Với những người trẻ cùng thế hệ anh, tuổi thơ và tuổi thanh niên không hoàn toàn gắn với những bình yên thường thấy, mà còn có tiếng còi báo động, những lần sơ tán, những câu chuyện từ chiến trường và những lá thư mang theo niềm mong ngóng của hậu phương.
Năm 1974, Nguyễn Văn Quyến mới 21 tuổi. Ở tuổi ấy, với nhiều người, cuộc đời chỉ mới bắt đầu mở ra những ước mơ. Nhưng trong hoàn cảnh đất nước còn chiến tranh, biết bao chàng trai đã gác lại những dự định riêng để lên đường làm nhiệm vụ. Người thanh niên quê Kỳ Phương cũng đã đi theo tiếng gọi thiêng liêng ấy.
Theo thông tin trong hồ sơ, liệt sĩ Nguyễn Văn Quyến là Hạ sĩ, chiến sĩ. Dù tư liệu hiện có chưa cho biết cụ thể từng trận đánh, từng chặng đường hành quân hay hoàn cảnh hy sinh của anh, nhưng chính cấp bậc và thời điểm anh ngã xuống đã gợi nhắc về một thế hệ người lính trẻ bình dị. Họ không phải ai cũng có những câu chuyện được ghi lại thành sách, không phải ai cũng được lưu giữ đầy đủ từng dấu mốc cuộc đời. Nhưng trong những năm tháng chiến tranh, mỗi người lính đều là một phần của đội ngũ đã tạo nên sức mạnh chung của dân tộc.
Ngày 07/12/1974, Nguyễn Văn Quyến đã hy sinh. Thời điểm ấy, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đang bước vào giai đoạn có tính chất quyết định. Những thắng lợi trên chiến trường đã tạo ra bước chuyển lớn, mở ra thời cơ quan trọng để tiến tới giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Chỉ hơn bốn tháng sau khi anh hy sinh, mùa Xuân năm 1975 đã đi vào lịch sử dân tộc với thắng lợi vĩ đại của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy, đất nước thu về một mối.
Điều khiến câu chuyện về Nguyễn Văn Quyến trở nên đặc biệt xúc động chính là sự gần gũi giữa thời điểm hy sinh của anh và ngày đất nước trọn niềm vui thống nhất. Anh đã không kịp chứng kiến mùa xuân lịch sử ấy. Không kịp trở về quê hương để nghe tiếng nói cười của ngày hòa bình. Không kịp gặp lại những người thân yêu sau những tháng ngày xa cách. Nhưng sự hy sinh của anh và hàng triệu người con ưu tú đã góp phần làm nên mùa xuân ấy.
Có lẽ, với một người lính trẻ khi lên đường, điều lớn lao nhất không phải là những lời hứa hẹn về vinh quang. Đó có thể đơn giản là ý thức về trách nhiệm đối với quê hương, là mong muốn được góp một phần nhỏ bé vào sự nghiệp chung của đất nước. Nguyễn Văn Quyến đã đi vào cuộc chiến với tuổi 21 – tuổi đẹp nhất của đời người. Và tuổi 21 ấy đã dừng lại mãi mãi giữa những ngày đất nước đang tiến rất gần đến ngày toàn thắng.
Trở về với quê hương hôm nay, tên của anh nằm trong danh sách những người con Kỳ Phương đã hiến dâng tuổi xuân và cuộc đời cho Tổ quốc. Mỗi cái tên là một cuộc đời. Mỗi năm sinh, ngày hy sinh là một dấu mốc không thể chỉ nhìn bằng những con số. Đằng sau đó là một mái nhà, một người cha, người mẹ, những người thân từng chờ đợi. Là một tuổi trẻ đã đi xa và không trở về.
Câu chuyện về Nguyễn Văn Quyến vì thế không cần phải được tô đậm bằng những chi tiết hư cấu. Chỉ riêng sự thật rằng một chàng trai sinh năm 1953, ở tuổi 21 đã lên đường và hy sinh trong những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước, đã đủ để gợi lên niềm xúc động sâu sắc.
Hơn nửa thế kỷ đã đi qua kể từ mùa Xuân đại thắng năm 1975. Những cánh đồng quê hương đã xanh trở lại. Những thế hệ mới lớn lên trong hòa bình. Nhưng sự bình yên hôm nay không tự nhiên mà có. Trong nền móng của cuộc sống thanh bình ấy có sự hy sinh của những người lính trẻ như Nguyễn Văn Quyến.
Viết về anh hôm nay không chỉ là nhắc lại một cái tên trong danh sách liệt sĩ. Đó là một cách để gọi tên tuổi 21 đã gửi lại nơi chiến trường; để thế hệ hôm nay hiểu rằng, đã có một thời, những người trẻ sẵn sàng đặt tương lai riêng của mình vào tương lai của dân tộc.
Nguyễn Văn Quyến đã không trở về trong mùa xuân năm 1975. Nhưng chính sự hy sinh của anh đã trở thành một phần của mùa xuân ấy – mùa xuân của hòa bình, thống nhất và độc lập.
Ý nghĩa câu chuyện: Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Quyến khắc họa hình ảnh một thế hệ thanh niên đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc trong những ngày cuối cùng, quyết liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Sự hy sinh của anh nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và trách nhiệm gìn giữ, xây dựng quê hương.



