Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc
Nguyễn Văn Thạc là hình mẫu rực rỡ nhất của thanh niên Hà Nội thời chống Mỹ. Là học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc, sinh viên xuất sắc của Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh mang trong mình một tâm hồn lãng mạn, yêu thơ ca và có một tương lai vô cùng sáng lạn. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, mùa hè năm 1971, Nguyễn Văn Thạc cùng hàng ngàn sinh viên thủ đô đã làm lễ "xếp bút nghiên", tình nguyện khoác ba lô lên đường vào chiến trường khốc liệt nhất: Mặt trận Quảng Trị.

Nguyễn Văn Thạc là hình mẫu rực rỡ nhất của thanh niên Hà Nội thời chống Mỹ. Là học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc, sinh viên xuất sắc của Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh mang trong mình một tâm hồn lãng mạn, yêu thơ ca và có một tương lai vô cùng sáng lạn. Nhưng khi Tổ quốc gọi tên, mùa hè năm 1971, Nguyễn Văn Thạc cùng hàng ngàn sinh viên thủ đô đã làm lễ "xếp bút nghiên", tình nguyện khoác ba lô lên đường vào chiến trường khốc liệt nhất: Mặt trận Quảng Trị.
Khác với những bài thơ lãng mạn trong giảng đường, chiến trường mở ra trước mắt người sinh viên trẻ là những trận mưa bom B-52 cày nát đất đá, là những cái chết tức tưởi của đồng đội. Trên nẻo đường hành quân, dưới hầm chữ A ẩm ướt đầy mùi thuốc súng, anh đã ghi lại những dòng nhật ký rực lửa, thể hiện khát vọng hòa bình và lý tưởng sống mãnh liệt. Anh viết: "Kẻ thù có thể phá hủy hàng ngàn ngôi nhà, nhưng không thể phá hủy được trái tim con người... Mình chọn con đường này vì muốn đóng góp máu xương để đổi lấy sự bình yên cho dân tộc".
Tháng 7 năm 1972, trong một trận giao tranh ác liệt tại ngã ba Long Hưng (Quảng Trị), đơn vị của anh bị hỏa lực địch bắn phá dữ dội. Trong lúc dũng cảm xông lên ném lựu đạn tiêu diệt ổ đề kháng của địch, Nguyễn Văn Thạc bị mảnh đạn pháo găm trúng người. Vết thương quá nặng khiến máu tuôn không ngừng. Anh hy sinh trên đôi tay của đồng đội khi chưa kịp tròn 20 tuổi. Cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" để lại của anh sau này trở thành một trong những tài liệu quý giá nhất, làm lay động hàng triệu trái tim về một thế hệ thanh niên dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.
III. CẢM NHẬN CỦA TÁC GIẢ
Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là biểu tượng của thế hệ trí thức gác lại giấc mơ cá nhân vì vận mệnh đất nước. Đọc những dòng nhật ký đầy hoài bão của anh, tôi thấu hiểu sâu sắc giá trị của hai chữ "hòa bình". Câu chuyện "Mãi mãi tuổi hai mươi" là hành trang vô giá để giáo dục học sinh: Tuổi trẻ phải có lý tưởng, phải biết yêu thương con người và sống một cuộc đời có trách nhiệm, để không bao giờ phải xót xa ân hận vì những năm tháng sống hoài, sống phí



