LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC– MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Có những chặng đường lịch sử đã đi qua, nhưng âm vang của nó vẫn còn vang vọng mãi, như một khúc tráng ca bi hùng về một thời đại mà cả dân tộc cùng chung một nhịp đập. Trong những năm tháng sục sôi đánh Mỹ, có biết bao chàng trai, cô gái đã gác lại những ước mơ dang dở, khoác lên mình màu xanh áo lính. Trong vô vàn những ngôi sao sáng của thế hệ thanh niên thời bấy giờ, hình ảnh liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – tác giả cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” – hiện lên như một biểu tượng tuyệt đẹp của kh
Có những chặng đường lịch sử đã đi qua, nhưng âm vang của nó vẫn còn vang vọng mãi, như một khúc tráng ca bi hùng về một thời đại mà cả dân tộc cùng chung một nhịp đập. Trong những năm tháng sục sôi đánh Mỹ, có biết bao chàng trai, cô gái đã gác lại những ước mơ dang dở, khoác lên mình màu xanh áo lính. Trong vô vàn những ngôi sao sáng của thế hệ thanh niên thời bấy giờ, hình ảnh liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc – tác giả cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” – hiện lên như một biểu tượng tuyệt đẹp của khát vọng, sự lãng mạn và tinh thần kiên cường của thanh niên Việt Nam.
Nguyễn Văn Thạc vốn là một sinh viên xuất sắc của khoa Toán - Cơ, nhưng lại có tâm hồn vô cùng nhạy cảm và tài năng văn chương thiên bẩm, từng đạt giải Nhất học sinh giỏi Văn toàn miền Bắc. Giữa lúc cánh cửa tương lai đang rộng mở rực rỡ tại trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, anh đã có một quyết định mang tính thời đại: "Xếp bút nghiên lên đường chiến đấu". Hành trang anh mang theo vào chiến trường B ác liệt không chỉ là cây súng, mà còn là những vần thơ, là cuốn sổ tay ghi chép lại những rung động tinh tế trước vẻ đẹp của quê hương, đất nước, và cả một tình yêu tuổi trẻ trong sáng, thủy chung.
Đọc những dòng nhật ký của anh, ta thấy hiện lên một chân dung thanh niên thời chiến đầy hào hoa và lãng mạn. Giữa những cơn mưa bom bão đạn, giữa những trận hành quân rã rời và cái chết cận kề, tâm hồn người lính trẻ vẫn ngân lên những nhịp đập tha thiết yêu đời. Anh viết về bầu trời xanh, về tiếng chim hót, về ánh trăng sáng nơi tuyến lửa với một niềm tin mãnh liệt vào ngày mai chiến thắng. Sự lãng mạn ấy không làm anh yếu mềm, mà ngược lại, nó trở thành sức mạnh tinh thần vô giá, hun đúc nên ý chí kiên cường, bất khuất. Anh yêu sự sống, nhưng sẵn sàng dâng hiến sự sống ấy cho một mục đích cao cả hơn: Độc lập tự do của Tổ quốc.
Nguyễn Văn Thạc đã vĩnh viễn nằm lại chiến trường Quảng Trị rực lửa khi mới bước sang tuổi 20. Độ tuổi 20 – lứa tuổi đẹp nhất của đời người, lứa tuổi của những hoài bão, ước mơ bay bổng – đã bị chiến tranh vùi dập thân xác, nhưng tinh thần của anh thì hóa thành bất tử. Cuốn nhật ký dang dở của anh đã trở thành ngọn đuốc soi đường, truyền lửa cho biết bao thế hệ.
Hôm nay, những học sinh lớp 11 chúng em đang bước dần đến ngưỡng cửa của tuổi 20 trong một đất nước hòa bình. Không còn tiếng súng, không còn cảnh chia ly máu lệ, nhưng câu chuyện của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc vẫn đặt ra cho chúng em một câu hỏi lớn: Làm thế nào để sống trọn vẹn và ý nghĩa những năm tháng thanh xuân?
Tuổi trẻ là tài sản vô giá nhưng lại hữu hạn. Quỹ thời gian của thanh xuân trôi qua sẽ không bao giờ trở lại. Nếu thế hệ cha anh đã dùng thanh xuân của mình để đổi lấy máu và hoa, để giữ gìn từng tấc đất thiêng liêng, thì thanh niên ngày nay phải dùng thanh xuân ấy để học tập, rèn luyện và kiến thiết đất nước. Sống ý nghĩa không hẳn là phải làm những điều quá đỗi lớn lao, mà đôi khi chỉ là sống có mục tiêu, dám ước mơ, dám đương đầu với thử thách, biết trân trọng giá trị của hòa bình và có trách nhiệm với gia đình, cộng đồng.
"Mãi mãi tuổi hai mươi" không chỉ là tên một cuốn sách, mà là lời nhắc nhở sâu sắc gửi đến mỗi chúng ta: Hãy sống sao cho khỏi xót xa, ân hận vì những năm tháng đã sống hoài, sống phí. Hãy để tuổi trẻ của mình bừng sáng như những ngọn lửa, dẫu trong thời bình vẫn luôn giữ được nhiệt huyết và khát vọng cống hiến không ngừng.



