LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC: MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Nguyễn Văn Thạc, chàng sinh viên khoa Toán - Cơ tài hoa của Đại học Tổng hợp Hà Nội, đã gác lại giấc mơ đèn sách để khoác lên mình màu xanh áo lính, dấn thân vào "Mùa hè đỏ lửa" năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị.
LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC: MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI
Có những người lính ra đi khi tương lai đang rộng mở thênh thang, khi giảng đường đại học đang vẫy gọi. Nguyễn Văn Thạc, chàng sinh viên khoa Toán - Cơ tài hoa của Đại học Tổng hợp Hà Nội, đã gác lại giấc mơ đèn sách để khoác lên mình màu xanh áo lính, dấn thân vào "Mùa hè đỏ lửa" năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị.
81 ngày đêm tại Thành cổ là 81 ngày đêm máu trộn với đất, thép nung chảy trong lửa. Giữa địa ngục trần gian ấy, tâm hồn của người lính trẻ Nguyễn Văn Thạc vẫn trong trẻo và lãng mạn đến lạ thường. Những lá thư, cuốn nhật ký anh để lại ("Chuyện đời") không chứa đựng sự than van, mà tràn đầy khát vọng sống, khát vọng yêu thương và cống hiến. "Nếu được chọn lựa một lần nữa, tôi vẫn chọn con đường này..." – lời tâm sự ấy là tiếng lòng của cả một thế hệ sinh viên xếp bút nghiên lên đường cứu nước.
Anh ngã xuống khi tuổi đời vừa chớm hai mươi, cái tuổi đẹp nhất của đời người, mang theo bao dự định dang dở. Nhưng Nguyễn Văn Thạc không chết, anh đã hóa thân vào cỏ cây Thành cổ xanh non, vào dòng sông Thạch Hãn linh thiêng. Câu chuyện của anh là khúc tráng ca của tuổi trẻ trí thức: Sẵn sàng hiến dâng tuổi thanh xuân tươi đẹp nhất cho Tổ quốc, để "Mãi mãi tuổi hai mươi" trở thành biểu tượng bất tử của khát vọng hòa bình.



