LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN THẠC - NHẬT KÝ “MÃI MÃI TUỔI HAI MƯƠI”
Nguyễn Văn Thạc sinh năm 1952 tại làng Bưởi, Hà Nội, là sinh viên khoa Toán - Đại học Tổng hợp Hà Nội. Khi đất nước bước vào giai đoạn kháng chiến khốc liệt, ông đã gác lại giảng đường, tình yêu tuổi trẻ để tình nguyện vào chiến trường Quảng Trị. Trong những tháng ngày chiến đấu gian khổ, ông bắt đầu viết nhật ký - sau này được xuất bản với tên “Mãi mãi tuổi hai mươi” vào năm 2005.
Trong những trang viết, Nguyễn Văn Thạc kể về nỗi nhớ mẹ, nhớ mái trường, nhớ người yêu, và cả những suy tư của một chàng trai trẻ bước vào tuổi trưởng thành. Ông vừa hồn nhiên, vừa sâu sắc, luôn tin tưởng vào ngày hòa bình. Có những đoạn ông viết: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ vô cùng. Nhưng con đi để ngày mai đất nước không còn chiến tranh.” Những dòng chữ ấy giản dị nhưng chứa đựng tình yêu quê hương và sự hy sinh cao cả.
Ngày 30/7/1972, Nguyễn Văn Thạc hy sinh khi mới 20 tuổi, để lại cuốn nhật ký như một di sản tinh thần. Cuốn sách không chỉ là lời tâm sự của một người lính trẻ, mà còn là tiếng nói của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam - dám sống, dám yêu, dám hy sinh vì Tổ quốc. Chính vì vậy, câu chuyện của ông vẫn được nhắc lại như một biểu tượng bất tử của tuổi trẻ Việt Nam, để thế hệ sau hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của rất nhiều anh hùng liệt sĩ.



