Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc và bài học về việc quản trị quỹ thời gian của tuổi trẻ
Khi lật giở những trang lịch sử của thời hoa lửa, chúng ta không chỉ nghiêng mình trước những chiến công hiển hách mà còn rơi nước mắt trước những tuổi xuân mãi mãi dừng lại ở tuổi hai mươi. Câu chuyện về liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc cùng cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" là một minh chứng hùng hồn cho thấy thế hệ cha anh đã trân trọng từng phút giây của cuộc đời để cống hiến cho đất nước như thế nào. Đây chính là điểm tựa vững chắc để tuổi trẻ hôm nay nhìn lại và kiến tạo tương lai.Nguyễn Văn Thạc là một sinh viên xuất sắc của trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, một tài năng văn chương đầy hứa hẹn. Khi Tổ quốc cần, anh đã gác lại mọi hoài bão cá nhân để lên đường nhập ngũ. Trong những ngày tháng hành quân gian khổ, anh luôn tranh thủ từng phút nghỉ ngơi dưới chiến hào để ghi lại những dòng nhật ký sống động. Anh dự cảm chính xác ngày mình ngã xuống, nhưng không hề nuối tiếc vì đã dâng hiến trọn vẹn tuổi thanh xuân cho đất nước. Câu nói nổi tiếng của anh: “Nếu như tôi không trở về, ai sẽ là người viết tiếp những trang sử này?” đã trở thành lời hiệu triệu con tim của biết bao thế hệ. Anh hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị khi vừa tròn hai mươi tuổi – độ tuổi mà khát vọng và tương lai đang rộng mở nhất.Nhìn từ góc độ cuộc sống hôm nay, câu chuyện của Nguyễn Văn Thạc đặt ra một câu hỏi lớn về cách chúng ta sử dụng "quỹ thời gian" của tuổi trẻ. Nhiều người trẻ hiện nay đang rơi vào lối sống trì hoãn, lãng phí thời gian vào mạng xã hội, vào những trò tiêu khiển vô bổ. Họ quên mất rằng mình đang thừa hưởng một quỹ thời gian bình yên được đổi bằng mạng sống của những người đã ngã xuống ở tuổi đôi mươi. Lấy thời hoa lửa làm điểm tựa, chúng ta cần nhận thức rõ giá trị của mỗi giây phút được sống. Khát vọng tương lai phải được cụ thể hóa bằng hành động tự học, tự rèn luyện hằng ngày, biến thời gian tuổi trẻ thành đòn bẩy để tạo nên những giá trị bền vững cho bản thân và xã hội.Tuy nhiên, có một thực tế đáng quan ngại là tư duy "sống mòn", sống hoài phí của một bộ phận học sinh, sinh viên. Họ học tập không mục đích, làm việc không đam mê và dễ dàng bỏ cuộc trước khó khăn. Đó là sự bất kính đối với lịch sử. Chúng ta không thể xây dựng một tương lai rực rỡ nếu hành trang mang theo chỉ là sự lười nhác và những lời than vãn.Hành trình của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là một bài học sâu sắc về giá trị của tuổi trẻ. Đối với những học sinh lớp 11 đang đứng trước những bước ngoặt lớn, câu chuyện ấy nhắc nhở chúng ta phải sống sâu, sống có ích từng ngày. Đừng để tuổi trẻ trôi qua một cách mờ nhạt, hãy biến mỗi ngày sống thành một đóa hoa rực rỡ, góp phần tô điểm cho bức tranh tương lai của đất nước Việt Nam.



