Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Điện Bàn, Quảng Nam
Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi
Tháng 10/1964, tại pháp trường Khám Chí Hòa, khi đối phương định bịt mắt, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Trỗi đã giật tấm băng xuống và nói: “Không, phải để tôi nhìn mảnh đất này, mảnh đất thân yêu của tôi.” Câu nói ấy khép lại cuộc đời của một người chiến sĩ mới 24 tuổi, nhưng cũng mở ra một biểu tượng về lòng yêu nước và khí phách của tuổi trẻ Việt Nam.âu nói ấy khép lại cuộc đời của một người chiến sĩ mới 24 tuổi, nhưng cũng mở ra một biểu tượng về lòng yêu nước và khí phách của tuổi trẻ Việt Nam.
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi sinh năm 1940 tại Điện Bàn, Quảng Nam. Năm 16 tuổi, anh một mình vào Sài Gòn kiếm sống, vừa làm thuê vừa học nghề điện, sau đó trở thành công nhân Nhà máy điện Chợ Quán.
Năm 1963, anh gia nhập lực lượng biệt động Sài Gòn. Từ một người công nhân bình thường, Nguyễn Văn Trỗi bước vào cuộc chiến đấu bí mật giữa lòng thành phố với niềm tin rằng độc lập của đất nước không thể chỉ được chờ đợi, mà phải giành lấy bằng hành động.
Tháng 5/1964, khi biết Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert McNamara sẽ đến Sài Gòn, lực lượng biệt động lên kế hoạch tiến công đoàn xe tại cầu Công Lý. Dù mới lập gia đình hơn mười ngày, chiến sĩ Nguyễn Văn Trỗi vẫn xung phong nhận nhiệm vụ. Kế hoạch chưa kịp hoàn thành thì bị phát hiện. anh bị bắt.
Trong những ngày bị giam giữ, anh kiên quyết không cung cấp thông tin về tổ chức và đồng đội, đồng thời nhận trách nhiệm về mình. Trước tòa, anh không xin khoan hồng, cũng không từ bỏ lý tưởng đã lựa chọn. Anh từng khẳng định:
“Còn giặc Mỹ, không ai có hạnh phúc cả.”
Sáng 15/10/1964, anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi bước ra pháp trường với dáng vẻ bình thản. Biết rõ điều đang chờ đợi, anh vẫn giữ nguyên niềm tin, hướng về mảnh đất quê hương và cất cao những lời cuối cùng dành cho Tổ quốc.
Liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Nhưng sự kiên định của anh đã vượt khỏi giới hạn của một con người, trở thành nguồn động viên đối với thanh niên và nhân dân trong những năm kháng chiến.Chủ tịch Hồ Chí Minh từng khẳng định khí phách của người chiến sĩ Nguyễn Văn Trỗi là tấm gương hy sinh cách mạng sáng ngời, đặc biệt dành cho thế hệ trẻ noi theo.
Cuộc đời anh sau đó được ghi lại trong nhiều tác phẩm văn học, âm nhạc và điện ảnh. Trong đó, bút ký “Sống như anh” đã đưa câu chuyện Nguyễn Văn Trỗi đến với nhiều thế hệ bạn đọc.
Nhưng điều còn lại sâu sắc nhất không chỉ là tên một con đường, một cây cầu hay một giải thưởng mang tên anh. Đó là hình ảnh người chiến sĩ trẻ giữa phút cuối vẫn muốn được nhìn quê hương bằng chính đôi mắt mình, như một lời khẳng định rằng anh đã lựa chọn con đường ấy với tất cả tình yêu dành cho đất nước.
Anh hùng liệt sĩ Nguyễn Văn Trỗi đã sống một cuộc đời đủ để tên mình trở thành lời nhắc về lòng can đảm, sự thủy chung với đồng đội và trách nhiệm của tuổi trẻ trước vận mệnh Tổ quốc.



