Thân nhân liệt sĩ, người có công

LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN VÂN VÀ TIỂU ĐỘI TRINH SÁT

LIỆT SĨ NGUYỄN VĂN VÂN VÀ TIỂU ĐỘI TRINH SÁT

Bắc Ninh28/04/2026NGUYỄN THỊ NHUNG3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên cánh rừng già nơi tuyến lửa. Màn đêm như tấm áo dày phủ kín mọi lối mòn, chỉ còn lại tiếng côn trùng rả rích và hơi sương lạnh len qua từng tán lá. Trong bóng tối ấy, tiểu đội trinh sát của đơn vị lặng lẽ chuẩn bị cho một nhiệm vụ đặc biệt quan trọng. Người chỉ huy tiểu đội là liệt sĩ Nguyễn Văn Vân – một trinh sát dày dạn kinh nghiệm, ít nói nhưng luôn toát lên sự điềm tĩnh. Anh không cao lớn, nhưng ánh mắt sáng và cương nghị khiến đồng đội tin tưởng tuyệt đối. Đối với họ, Vân không chỉ là chỉ huy mà còn là người anh cả, luôn sẵn sàng nhận phần nguy hiểm về mình. Tối hôm đó, đơn vị nhận được tin tình báo: địch đang tập trung lực lượng, chuẩn bị mở một trận càn lớn vào căn cứ của ta. Nhiệm vụ của tiểu đội trinh sát là bí mật thâm nhập sâu vào khu vực đóng quân của địch, xác định vị trí kho vũ khí, tuyến hành quân và thời điểm xuất phát. Thành công của nhiệm vụ sẽ giúp cả đơn vị chủ động đánh trả, bảo vệ căn cứ. Trước giờ xuất phát, Vân gọi anh em lại, giọng trầm nhưng dứt khoát: “Lần này vào sâu, rất nguy hiểm. Nhưng nếu chúng ta nắm được tình hình, cả đơn vị sẽ tránh được tổn thất. Anh em nhớ: tuyệt đối giữ bí mật, không nổ súng nếu chưa cần thiết. An toàn trở về là thắng lợi.” Không ai nói nhiều, chỉ gật đầu. Họ hiểu rõ nhiệm vụ này có thể không phải ai cũng quay lại, nhưng không một ai chùn bước. Tiểu đội gồm năm người, len lỏi trong rừng, tiến về phía địch. Nguyễn Văn Vân đi đầu, tay cầm bản đồ, mắt liên tục quan sát từng dấu vết nhỏ. Anh dừng lại, cúi xuống đất, khẽ chạm vào một vết giày mới in. “Địch vừa đi qua, còn mới. Đi chậm lại.” Cả đội lập tức chuyển sang đội hình giãn cách, từng bước nhẹ như mèo rừng. Họ băng qua suối, lội qua những vũng bùn, tránh mọi dấu hiệu có thể lộ vị trí. Khoảng nửa đêm, họ tiếp cận được khu vực nghi là điểm tập kết của địch. Từ xa, ánh đèn pin lập lòe, tiếng nói chuyện lẫn tiếng kim loại va vào nhau vang lên khe khẽ. Vân ra hiệu cho cả đội nằm rạp xuống. Anh bò lên phía trước, từng chút một, đến gần hơn. Qua khe lá, anh nhìn rõ: địch đang tập trung đông, xe chở hàng xếp thành hàng, lính gác đi lại dày đặc. Đó chính là nơi chứa vũ khí và là điểm xuất phát của cuộc càn quét. Vân quay lại, thì thầm: “Đúng mục tiêu. Chúng ta chia làm hai tổ. Một tổ ghi nhận vị trí, một tổ vòng sang phía sau xem đường tiếp tế.” Mọi việc diễn ra nhanh chóng, chính xác. Những thông tin quan trọng được ghi lại: số lượng xe, vị trí kho, hướng hành quân. Nhưng khi tiểu đội chuẩn bị rút lui, một sự cố bất ngờ xảy ra. Một chiến sĩ trong đội vô tình giẫm phải cành khô, phát ra tiếng “rắc” rất nhỏ, nhưng đủ để một tên lính gác chú ý. Hắn quay phắt lại, rọi đèn về phía bụi cây. “Có gì đó!” Tiếng quát vang lên. Ngay lập tức, khu vực náo động. Đèn pin lia khắp nơi, chó nghiệp vụ sủa inh ỏi. Nguyễn Văn Vân lập tức ra quyết định: “Anh em rút theo hướng Tây! Tôi chặn lại!” Không ai muốn rời đi, nhưng họ hiểu nếu chần chừ, cả đội sẽ bị bao vây. Vân ném một quả lựu đạn về phía đối phương, tiếng nổ vang lên xé toạc màn đêm. Anh nổ súng, thu hút toàn bộ sự chú ý của địch. “Đi nhanh!” Tiểu đội buộc phải rút lui, lòng nặng trĩu. Phía sau, tiếng súng dồn dập, ánh lửa lóe lên từng hồi. Nguyễn Văn Vân một mình cầm chân địch, tạo điều kiện cho đồng đội thoát khỏi vòng vây. Anh di chuyển liên tục, lợi dụng địa hình rừng rậm, bắn trả từng loạt ngắn, chính xác. Địch đông, nhưng bị bất ngờ nên lúng túng. Tuy nhiên, lực lượng của chúng ngày càng tăng. Một viên đạn sượt qua vai, rồi thêm một viên nữa găm vào chân, nhưng Vân vẫn nghiến răng tiếp tục chiến đấu. Anh biết mình khó có thể rút lui, nhưng nhiệm vụ đã gần hoàn thành: đồng đội phải sống để mang thông tin về. Khi băng đạn cuối cùng cạn dần, anh nhìn về phía rừng sâu – nơi tiểu đội đã rút đi – rồi mỉm cười. “Chỉ cần các cậu về được… là đủ.” Tiếng súng của anh nhỏ dần, rồi tắt hẳn giữa đêm rừng. … Sáng hôm sau, tiểu đội trở về căn cứ an toàn. Những thông tin họ mang về giúp đơn vị kịp thời bố trí lực lượng, đánh chặn chính xác, phá tan cuộc càn quét của địch. Chiến thắng ấy có phần công lao rất lớn của Nguyễn Văn Vân. Khi quay lại tìm anh, đồng đội chỉ thấy dấu vết của một trận chiến ác liệt và chiếc khăn tay của anh còn vương lại bên gốc cây. Người chiến sĩ trinh sát ấy đã ngã xuống, nhưng sự hy sinh của anh không vô ích. Anh đã giữ trọn lời hứa với đồng đội, hoàn thành nhiệm vụ đến giây phút cuối cùng. … Nhiều năm sau, những người lính trong tiểu đội ngày ấy mỗi khi gặp lại vẫn nhắc đến Nguyễn Văn Vân với sự kính trọng và xúc động. Họ kể về anh – người chỉ huy điềm tĩnh, quả cảm, luôn đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên bản thân mình. Trong ký ức của họ, đêm rừng năm ấy không chỉ là một nhiệm vụ trinh sát, mà còn là minh chứng cho tinh thần chiến đấu kiên cường của người lính Việt Nam. Và giữa những cánh rừng sâu, nơi từng vang lên tiếng súng, dường như vẫn còn đâu đó bóng dáng của anh – người trinh sát lặng thầm, đã hóa thành bất tử trong lòng đồng đội và quê hương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn